<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>Cộng Đồng Học Sinh THPT Yên Phong 1 - Latest Banned Users</title>
		<link>http://yenphong.com/forum/</link>
		<description>Diễn đàn trường THPT Yên Phong 1 - Kết Nối Cộng Đồng Học Sinh THPT Yên Phong 1</description>
		<language>VN</language>
		<lastBuildDate>Sun, 20 May 2012 17:57:07 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://www.yenphong.com/forum/hto_kute/misc/rss.jpg</url>
			<title>Cộng Đồng Học Sinh THPT Yên Phong 1 - Latest Banned Users</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/</link>
		</image>
		<item>
			<title>chém gió</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38947&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 17:51:50 GMT</pubDate>
			<description>Anh oi em dang coi quan. Den ngay di anh, muon lam roi. A, tien the mua bao moi nhe, o nha toan bao cu thoi. Ma thoi ko can mua bao dau, em vua mat...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Anh oi em dang coi quan. Den ngay di anh, muon lam roi. A, tien the mua bao moi nhe, o nha toan bao cu thoi. Ma thoi ko can mua bao dau, em vua mat kinh roi, khong nhin duoc nua anh oi, den ngay di, muon lam roi... ---------------&gt; bản gốc: Anh ơi em đang coi quán. Đến ngay di anh, muộn lắm rồi. A, tiện thể mua báo mới nhé, ở nhà toàn báo cũ thôi. Mà thôi ko cần mua đâu, em vừa mất kính rồi, ko nhìn được nữa anh ơi, đến ngay đi anh, muộn lắm rồi.<br />
<br />
Có 3 anh lên thiên đàng.Chúa hỏi ng thứ 1: &quot; Tại sao con chết ?? &quot; - &quot; Con phát hiện vợ con đang......... thằng khác.......... ở lầu 10 khách sạn New Wolrd,tức quá nên con đã lên đó dzà ném cái tủ lạnh xuống đất,nhưng nặng quá nên con rớt theo T_T &quot; - Chúa hỏi ng thứ 2: &quot; Tại sao con chết ?? &quot; - &quot; Con thì đang đi thăm mẹ cũng ở khách sạn New Wolrd,tự nhiên có cái tủ lạnh rớt ngay đầu con...T_T &quot; - Chúa hỏi ng thứ 3 : &quot; Dzậy còn con ?? &quot; - &quot; Dzạ con núp trong cái tủ lạnh đó T_T &quot;......<br />
<br />
<br />
Hồi 22h: Theo tin đã đưa, ngày hôm nay mùng 19 tháng 7 năm 2007, trên đường phố Hà Nội xảy ra một vụ án rất là nghiêm trọng. Nạn nhân là một thằng ăn xin bị giật mất một cái dây chuyền vàng ...bởi thằng cụt tay ngồi trên một chiếc xe máy do một thằng cụt chân đèo. Bên kia đường có một thằng mù nhìn thấy, kể cho thằng điếc nghe, thằng điếc bảo thằng câm gọi điện thoại cho Công An, đến giờ vẫn chưa bắt được thủ phạm.<br />
<br />
<br />
Thưa Thẩm Toà Tôi Tên Trần Túng Tiền(Tên Thật:Trần Thiếu Tiền) Thủa Thiếu Thời Tôi Theo Thằng Trùm Trộm, Tiếp Thu Toàn tư Tưởng Thối Tha Tồi Tệ.....Tối Thứ Tư, Tháng Tám, Trăng Tròn Trình Trĩnh,(Theo Tâm Tính) Tôi Trèo Tường Thấy Tên Trưởng Trại ,Thiêm Thiếp Trên Trõng Tre ,Tôi Thò Tay Túm Túi Tiền ....Tên Trưởng Trại ,Từ Từ Thức Tỉnh, Túm Tóc ,Tạt Tai ,Tương Tôi Tới Tấp,.... Tôi Tơi Tả .....~~<br />
<br />
Trên một chuyến du lịch, trên xe chỉ có 5 du khách không quen biết nhau, một cụ già, một cô gái và 3 thanh niên. Khi xe đi vào đường hầm, bỗng nghe một tiếng &quot;chụt&quot;, sau đó là tiếng &quot;bốp&quot;. Cụ già: hừ, bọn trẻ hư đốn, vừa gặp đã hôn nhau Cô gái: Mụ già thế mà được hôn, mình thì không Thanh niên 1: Xe lại vào hầm nữa thì mình lại hôn Thanh niên 2: Còn hôn tao nữa thì tao lại cho ăn tát Thanh niên 3: Còn tát tao nữa thì tao xuống xe<br />
<br />
:thedo::thedo::thedo::thedo::loaloa::loaloa::loalo  a::loaloa::loaloa:</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=93">Chém Gió Zone</category>
			<dc:creator>prince99</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38947</guid>
		</item>
		<item>
			<title>chém quạt gió cua teen</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38946&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 17:44:23 GMT</pubDate>
			<description>Giang hồ hiểm ác  
không bằng mạng lag thất thường  
 
Phận làm trai gõ phím bình thiên hạ.  
Thân anh hùng click chuột định giang sơn  
 
Mấy đời...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Giang hồ hiểm ác <br />
không bằng mạng lag thất thường <br />
<br />
Phận làm trai gõ phím bình thiên hạ. <br />
Thân anh hùng click chuột định giang sơn <br />
<br />
Mấy đời bánh đúc có xương. <br />
Mấy đời chơi Net không vương tơ tình <br />
<br />
Đang đi trên đường. Bỗng thấy bất thường. <br />
Úp mặt vào tường. Lại thấy... bình thường <br />
<br />
Trái tim em chỉ 2 lần mở cửa. <br />
Đón anh vào và tống cổ anh ra <br />
<br />
Bước đến nhà em, bóng xế tà. <br />
Đứng chờ năm phút bố em ra. <br />
Lơ thơ phía trước vài con chó. <br />
Lác đác đằng sau chổi lông gà <br />
Cần bán gấp nhà 3.000 m2, tường chống đạn, nhiều phòng, an ninh tốt, có camera, công an tuần 24/24. Địa chỉ: Nhà tù bộ công an. Giá thương lượng <br />
<br />
-Xin thề : tôi với anh kết nghĩa anh em , tuy không sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày , nhưng nguyện sống cùng ngày cùng tháng cùng năm. <br />
<br />
- Thuý Kiều là người rất thương bồ , trước khi ra đi còn đưa tiền cho Kim Trong , bằng chứng : &quot; Trăm nghìn lạy gửi tình quân &quot; &lt;-- trích truyện Kiều. <br />
<br />
- Định nghĩa mới về vợ : &quot; học dốt nói ngông , đi chơi lông bông , mồm thì khoác lác , mua sắm nát đời , mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý &quot; <br />
<br />
- Trăm năm bia đá cũng mòn , bia chai cũng bể , chỉ còn bia ... ôm. <br />
<br />
- Khi yêu nhau thì người ta thề sống chết có nhau , còn khi ghét nhau rồi thì người ta thường thề sẽ sống chết với nhau. <br />
<br />
- Hôn nhân luôn tặng bạn một đặc ân : chỉ có ai có nó mới có thể ly dị được. <br />
<br />
- Nếu bạn lật một cái bình lại thì nó sẽ không có chỗ để cắm hoa, nếu xem xuống phía dưới thì bạn sẽ phát hiện một điều rất hay : &quot; nó cũng không có cả đáy &quot; <br />
<br />
- Nếu có ai đó khen bạn &quot; bạn có ½ là đẹp , ½ còn lại là tài năng , gộp lại thì vừa đẹp vừa tài năng &quot; , bạn hãy coi chừng { ½ đẹp tức là ½ đó không có chút chất xám nào , ½ tài năng , tức là ½ đó không có chút sắc đẹp nào --&gt; hợp lại hoá ra bạn là một con người vừa xấu vừa ngu đó sao } <br />
<br />
- Nghệ thuật che lấp sự bất tài cũng đòi hỏi không ít tài năng. <br />
<br />
- Không ít phụ nữ già đi nhanh chóng có khi do họ động não suy nghĩ phải làm sao để mình trẻ lại. <br />
- Chết cho người phụ nữ mình yêu vẫn dễ hơn là phải sống chung với họ. <br />
<br />
- Phụ nữ đem lại niềm vui nhưng không phải lúc nào cũng vậy , còn thuốc lá thì lúc nào cũng có khói. <br />
<br />
- Nhục không phải là nghèo khó , nhưng nghèo khó thì thật là nhục. <br />
<br />
- Ngắn gọn thể hiện sự thông minh nhưng không đúng trong trường hợp người ta nói &quot; Anh yêu em &quot; <br />
<br />
- Đằng sau sự thành công của một người đan ông luôn có hình bóng của một người đàn bà , và đằng sau sự thất bại của một gười đan ông là một người đàn bà thật sự . <br />
<br />
- Thể thao là có hại . Nếu ta sống được thêm 10 năm nhờ luyện tập thì ta cũng mất 15 năm vào các buổi tập luyện đó. <br />
<br />
- Tại sao chỉ có danh hiệu bà mẹ việt nam anh hùng mà không có danh hiệu ông bố việt nam anh hùng nhỉ ? . <br />
- Tình yêu là bất tử , chỉ có người yêu là thay đổi. <br />
<br />
- Hài kịch sẽ chuyển sang bi kịch nếu không bán được vé. <br />
<br />
- Một người vợ tốt luôn tha thứ cho chồng khi cô ta sai. <br />
<br />
- Ly dị là sự kiện mà người đàn ông phải giặt đồ cho mình ... thay vì trước đó phải giặt đồ cho cả hai . <br />
<br />
- Con đường ngắn nhất để đi từ một trái tim đến 1 trái tim là con đường truyền máu. <br />
<br />
- chân lý là mặt trời chói lọi . Nếu bạn không nghiên cứu về nó thì đừng có điên mà nhìn vào nó . <br />
<br />
- Theo lý thuyết thì Lý thuyết không khác với thực tế là mấy , nhưng thực tế thì thực tế khác xa lý thuyết. <br />
<br />
- Thuoc la co hai suc khoe == hút thuốc lá thì ta có được đến 2 sức khoẻ dại gì mà không hút. <br />
<br />
- Lương tâm là cái gì đó cảm thấy tổn thương trong khi các phần khác của cơ thể cảm thấy dễ chịu. <br />
<br />
- Lương tâm là cái buộc ta phải kể hết mọi bí mật cho người tình trước khi có ai đó mách. <br />
<br />
- Thà sống hèn còn hơn chết dại. <br />
<br />
- Bạn có thể mua một người trung thực không ? Không ! nhưng bán một người như vậy dễ hơn . <br />
<br />
- Khi một cô gái được nhiều người theo đuổi cô ta sẽ làm cao , khi cô ấy được một người theo đuổi thì cô ta sẽ làm dáng , khi không có ai theo đuổi cô ấy cô ta sẽ làm ... thơ , và khi cô ta theo đuổi nhiều người cô ta sẽ làm ca ... ve. <br />
<br />
- Bia độc hơn rượu , bằng chứng trên thế giới chỉ có &quot; mộ bia &quot; mà không có &quot; mộ rượu &quot; <br />
<br />
- Đàn ông không khóc là đàn ông nhút nhát (không dám làm gì (khóc) là nhút nhát rồi). <br />
<br />
- Không có gì tiết kiệm thời gian và tiền bạc hơn là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. <br />
<br />
- Một người phụ nữ toàn diện : sáng diện , trưa diện , chiều diện , tối diện. <br />
<br />
- Thiếu nữ là chữ viết tắt của thiếu ... nữ tính. <br />
<br />
- &quot; Quân với dân như cá với nước &quot; Nước thì nuôi sống cá còn cá thì ị vào nước. <br />
<br />
- Phim sạch là phim trong sáng . Phim sạch là phim mà diễn viên lúc nào cũng ở trạng thái sạch sẽ và được người khác liếm láp cho sạch. <br />
<br />
Trăm lời anh nói không bằng làn khói a còng @ <br />
<br />
Rõ ràng là trên đời này không có gì là rõ ràng <br />
<br />
Vì tao chắc chắn là trên đời này không có gì là chắc chắn. <br />
<br />
Cách tốt nhất để giữ lời hứa là đừng hứa gì cả. <br />
<br />
Tôi đã nói &quot;không&quot; với ma túy, nhưng tụi nó không chịu nghe <br />
<br />
Luôn luôn nhớ rằng bạn là duy nhất ... giống như những người khác <br />
<br />
Luôn cố gắng khiêm tốn, và hãy lấy làm ... tự hào về điều đó <br />
Khổ quá, sướng không chịu nổi <br />
<br />
Đừng tự ti vì mình nghèo mà vẫn giỏi mà hãy tự hỏi tại sao mình giỏi mà mình vẫn nghèo. <br />
<br />
:thedo::thedo::thedo::thedo::thedo::thedo::thedo::  thedo:</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=93">Chém Gió Zone</category>
			<dc:creator>prince99</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38946</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Ký ức một tình yêu!!</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38945&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 15:37:40 GMT</pubDate>
			<description>http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMy8xNC9jL2EvInagaMEY2FjZDVmYTVlMWQ2YT...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><table border="0" align="center" width="510" cellspacing="0" cellpadding="0" <tr> <td class="thread" width="100%" height="450"><center> <object classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,29,0" width="500" height="450">
<param name="movie" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMy8xNC9jL2EvInagaMEY2FjZDVmYTVlMWQ2YTIxMGY4ZDFjNGFlNzIzMmU3MDQdUngWeBXAzfEvInagaMEDvInagaMESDhdUng6hjIE3hdUng5l0IFTDrG5oIFnDqnV8UmVdUngWeBnkgSGnhdUngr91fDF8Mg">

<param name="quality" value="high">
<embed src="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMy8xNC9jL2EvInagaMEY2FjZDVmYTVlMWQ2YTIxMGY4ZDFjNGFlNzIzMmU3MDQdUngWeBXAzfEvInagaMEDvInagaMESDhdUng6hjIE3hdUng5l0IFTDrG5oIFnDqnV8UmVdUngWeBnkgSGnhdUngr91fDF8Mg" allowFullScreen='true' quality="high" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" type="application/x-shockwave-flash" width="500" height="450"></embed>
</object></td></tr></table></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=219">Khóa 2011-2014</category>
			<dc:creator>♥Yêu♥</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38945</guid>
		</item>
		<item>
			<title>♥nghe và cảm nhận♥</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38944&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 15:33:19 GMT</pubDate>
			<description>http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMy8xNC82L2EvInagaMENmFjMDllYThiYWVlYj...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><table border="0" align="center" width="510" cellspacing="0" cellpadding="0" <tr> <td class="thread" width="100%" height="450"><center> <object classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,29,0" width="500" height="450">
<param name="movie" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMy8xNC82L2EvInagaMENmFjMDllYThiYWVlYjUzNDlhYmJkZDAxYTMzMWQxMTgdUngWeBXAzfE3DrG5oIEcUIbaBow7RdUngZyBIaeG7g3UgTmhhdXxSZW5dUngeSBIaeG6vInagaME3V8MXwy">

<param name="quality" value="high">
<embed src="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMy8xNC82L2EvInagaMENmFjMDllYThiYWVlYjUzNDlhYmJkZDAxYTMzMWQxMTgdUngWeBXAzfE3DrG5oIEcUIbaBow7RdUngZyBIaeG7g3UgTmhhdXxSZW5dUngeSBIaeG6vInagaME3V8MXwy" allowFullScreen='true' quality="high" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" type="application/x-shockwave-flash" width="500" height="450"></embed>
</object></td></tr></table></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=219">Khóa 2011-2014</category>
			<dc:creator>♥Yêu♥</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38944</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Hãy luôn mỉm cười!</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38943&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 15:27:30 GMT</pubDate>
			<description>Lúc này, bạn đang đọc bài viết của tôi...Hãy mỉm cười đi nào, bạn thấy nhẹ nhõm không. Cười thêm cái nữa xem,( ôi, bạn tôi xinh quá/ bạn tôi đẹp trai...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Lúc này, bạn đang đọc bài viết của tôi...Hãy mỉm cười đi nào, bạn thấy nhẹ nhõm không. Cười thêm cái nữa xem,( ôi, bạn tôi xinh quá/ bạn tôi đẹp trai quá) hjhj. 60 cơ trên mặt bạn đc hoạt động khi bạn cười.... Khi đi trên đường, gặp ng quen, thay vì chỉ chào xã giao 1 câu, bạn hãy cười 1 nụ cười rạng rỡ nhé, ng đối diện sẽ cảm thấy thích thú và cười lại cho mừ xem... Tôi thử rồi, hjhj. Khi cười là bạn đã đem lại niềm vui cho chính mình và cũng như tất cả mọi người rồi nhé...Xin chúc mừng những ai hay cười nhưng lưu ý, cười đúng lúc, đúng nơi, và có ý...(đừng hô hô hay hà hà khi đi trên đường ná, hjc) . Yêu các bạn nhiều...Cười một cái nào....tách...ảnh xinh ra lò ^.^ :yeu:   :hi:</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=87">Thế giới diệu kì</category>
			<dc:creator>linhteen97</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38943</guid>
		</item>
		<item>
			<title>photoshop</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38942&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 14:57:15 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://upanh.com/49d77be6_478c9243_112_copy_upanh/v/7rd14zbg9ot.htm  
Image: http://upanh.com/1111_copy_upanh/v/3rd72zfg9ba.htm  
Image:...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><a href="http://upanh.com/49d77be6_478c9243_112_copy_upanh/v/7rd14zbg9ot.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/49d77be6_478c9243_112_copy_upanh/v/7rd14zbg9ot.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<a href="http://upanh.com/1111_copy_upanh/v/3rd72zfg9ba.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/1111_copy_upanh/v/3rd72zfg9ba.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<a href="http://upanh.com/1313_copy_upanh/v/brd44zeg3oh.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/1313_copy_upanh/v/brd44zeg3oh.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<a href="http://upanh.com/copy_of_1_copy_upanh/v/1rdf3zdgdoa.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/copy_of_1_copy_upanh/v/1rdf3zdgdoa.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a>[/IMG]<br />
<a href="http://upanh.com/copy_of_1111_copy_upanh/v/crd76z8g3xh.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/copy_of_1111_copy_upanh/v/crd76z8g3xh.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<a href="http://upanh.com/copy_of_lan__8__copy_upanh/v/1rde6zcgdxk.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/copy_of_lan__8__copy_upanh/v/1rde6zcgdxk.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<a href="http://upanh.com/lan__2__copy_upanh/v/drdc9z3g7xe.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/lan__2__copy_upanh/v/drdc9z3g7xe.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<a href="http://upanh.com/untitled-1_copy_upanh/v/frdfez3g3gl.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/untitled-1_copy_upanh/v/frdfez3g3gl.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<a href="http://upanh.com/q_copy_upanh/v/3rde7zfg9gy.htm" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://upanh.com/q_copy_upanh/v/3rde7zfg9gy.htm" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=219">Khóa 2011-2014</category>
			<dc:creator>♥Yêu♥</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38942</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Reported Visitor Message by linhteen97</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38941&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 14:46:42 GMT</pubDate>
			<description>linhteen97 (http://yenphong.com/forum/member.php?u=12255) has reported a visitor message. 
 
Reason: 
---Quote--- 
C:\Documents and...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><a href="http://yenphong.com/forum/member.php?u=12255" target="_blank">linhteen97</a> has reported a visitor message.<br />
<br />
Reason:<div style="margin:20px; margin-top:5px; ">
	<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px">Trích:</div>
	<table cellpadding="6" cellspacing="0" border="0" width="100%">
	<tr>
		<td class="alt2">
			<hr />
			
				C:\Documents and Settings\Administrator\My Documents\New Folder
			
			<hr />
		</td>
	</tr>
	</table>
</div>Profile: <a href="http://yenphong.com/forum/member.php?u=12255&amp;tab=visitor_messaging&amp;vmid=26391#vmessage26391" target="_blank">linhteen97</a><br />
Assigned Moderators: changkho1406, Venkin, Bác Sĩ, YPC-Bot, vang,emngoc!, k[Ò]y, ○Tân chứ ai○, KimGia1102, xe đạp không yên<br />
<br />
Posted by: <a href="http://yenphong.com/forum/member.php?u=12059" target="_blank">♥Yêu♥</a><br />
Original Content: <div style="margin:20px; margin-top:5px; ">
	<div class="smallfont" style="margin-bottom:2px">Trích:</div>
	<table cellpadding="6" cellspacing="0" border="0" width="100%">
	<tr>
		<td class="alt2">
			<hr />
			
				send anh cho Mod bao mod up cko e ak`
			
			<hr />
		</td>
	</tr>
	</table>
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=7">Góp ý-Thắc mắc</category>
			<dc:creator>YPC-Bot</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38941</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Hot boy Yên Phụ</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38940&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 14:03:59 GMT</pubDate>
			<description>Đặng TRần Thảo, nam sinh của lớp 9a trường Yên Phụ- hay là chủ nhân tương lai của khối 10 khoá 2012: Đẹp trai, học giỏi, nhà giàu, tính cách tốt, hoà...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font color="Blue">Đặng TRần Thảo, nam sinh của lớp 9a trường Yên Phụ- hay là chủ nhân tương lai của khối 10 khoá 2012: Đẹp trai, học giỏi, nhà giàu, tính cách tốt, hoà đồng, vui vẻ, hát cực hay.. Một con ng hoàn hảo, perfect..Mọi ng bỏ phiếu nhá, :loaloa:hjhj.             </font>         <br />
       [IMG]C:\Documents and Settings\Administrator\My Documents\New Folder[/IMG]<br />
                       <br />
ko hểu tại sao, hjc, mình ko tải ảnh lên đc :nongqua:</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=32">Ảnh hot</category>
			<dc:creator>linhteen97</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38940</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[Mua nick Gunny full 12 full ht5… Giá Từ 1tr. >> 1tr.5]]></title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38939&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 13:42:43 GMT</pubDate>
			<description>Mua Tất Cả Các sever sever nào cũng đc. ai ban thi pmmm sdt nay nhé!!! 
01639581369      tks!!!!!!!!!!!!!!!!!</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Mua Tất Cả Các sever sever nào cũng đc. ai ban thi pmmm sdt nay nhé!!!<br />
01639581369      tks!!!!!!!!!!!!!!!!!</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=219">Khóa 2011-2014</category>
			<dc:creator>tenkhonghople</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38939</guid>
		</item>
		<item>
			<title>toi de co ay den ben em!</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38938&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 11:39:12 GMT</pubDate>
			<description>Tôi để cậu ấy đến bên em vì cậu ấy chấp nhận đứng ở vị trí sau tôi... Niềm kiêu hãnh của cậu trai trẻ vì em mà không còn tồn tại. 
- Du à, chong...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Tôi để cậu ấy đến bên em vì cậu ấy chấp nhận đứng ở vị trí sau tôi... Niềm kiêu hãnh của cậu trai trẻ vì em mà không còn tồn tại.<br />
- Du à, chong chóng quay rồi kìa em. Em nhìn xem, có đẹp không?<br />
<br />
- Gió mát quá, thổi mạnh quá, chong chóng quay tít quá… Màu sắc hòa vào nhau, đẹp lắm đúng không em?<br />
<br />
- Du à, phía ngoài vuông cửa sổ này cơ mà. Nhìn đây, theo tay anh chỉ đây này. Đã thấy chưa em?...<br />
<br />
Du quay đầu sang phía ô cửa sổ, em dõi theo những cánh chong chóng quay. Vòng quay nhanh dần, sắc màu tụ lại thành những vùng loang loáng giữa ánh đèn neon dìu dịu. Mắt em sáng rực rỡ, niềm vui bật lên thành tiếng. Nụ cười hiền, rạng ngời khuôn mặt xanh xao:<br />
<br />
- Đẹp quá!<br />
<br />
Đôi tay gầy muốn nhoài ra phía cửa sổ, nhoài ra xa để nắm bắt lấy vật làm em thích thú kia. Nhưng, em bất lực. Cánh tay buông thõng xuống chiếc giường trải ga trắng. Đôi chân tội nghiệp hứng chịu những trận đòn. Em bật khóc. Em khóc giữa niềm vui chưa trọn vẹn…<br />
<br />
Tôi uể oải bước chân ra khỏi phòng bệnh. Nhìn thấy em đau đớn như thế, tôi lại chỉ biết lê bước đi. Cô y tá vội vã chạy vào, an ủi em, ôm lấy bờ vai nhỏ của em, vuốt ve mái tóc em để dỗ dành. Em thì cứ mặc nhiên ngồi khóc và tay không ngừng đập vào chân…<br />
<br />
***<br />
<br />
Tôi vừa chìm vào một cơn ác mộng. Khi ngồi ở hàng ghế chờ ngoài sảnh bệnh viện, không biết tôi đã thiếp đi tự lúc nào. Trong mơ, tôi bắt gặp Du và cả tôi nữa. Chúng tôi trong ngày hẹn hò đầu tiên. À, không. Chính xác là ngày mà hai đứa chính thức mối quan hệ tình cảm trên mức bạn bè – chạm ngõ tình yêu.<br />
<br />
Chúng tôi trao nhẫn đôi cho nhau, đôi bàn tay siết chặt, tung tăng dạo phố. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của đêm mùa đông se lạnh, chúng tôi đan vào nhau những tin yêu, thắp lên trong tim một miền ấm về viễn cảnh tương lai khi hai đứa thuộc về nhau. Rồi ngày tháng như cái thước dài bị kéo lê hết chỗ này đến chỗ khác. Mỗi nơi là một khoảnh khắc vụn vặt, mỗi nơi là một kỉ niệm thân thương.<br />
<br />
Dừng lại ở một ngày nắng đẹp. Du vui tươi cùng tôi dạo phố. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều, cười rất nhiều. Chúng tôi còn vùng vằng gì đó để hờn dỗi. Và Du quá đỗi trẻ con của tôi đã ném chiếc nhẫn trên tay về một phía xa. Tôi hốt hoảng. Vùng chạy theo bắt lấy. Em thậm chí còn nhanh hơn tôi, lao đi để đón lại…<br />
<br />
&quot;Két!!!&quot;<br />
<br />
Chiếc taxi phanh gấp lại, người tài xế ngồi bên trong thở thừa sống thiếu chết. Trên khuôn trán anh ta đầm đìa mồ hôi. Ai đó xung quanh hét toáng lên:<br />
<br />
- Máu… Gọi cấp cứu! Gọi cấp cứu mau lên!<br />
<br />
Ai đã ngã xuống thế? Du của tôi đâu? Sao đầu tôi đau buốt đến vậy?<br />
<br />
- Du ơi, em ở đâu? Du ơi!<br />
<br />
…<br />
<br />
Tôi choàng tỉnh. Trên đôi môi khô nứt nẻ còn ngập ngừng tiếng gọi tên em. Vẫn là đại sảnh của bệnh viện, vẫn là trước cửa phòng chờ, vẫn là căn phòng 107 có Du của tôi ở đó.<br />
<br />
Tôi nhìn vào qua lớp kính. Em đã ngủ rồi, ngủ ngoan rồi. Và, chong chóng vẫn quay… Quay đều, quay đều…<br />
<br />
Tôi mỏi mệt, lê đến bên hàng ghế xanh. Tay ôm đầu như tuyệt vọng. Ai nhìn thấy tôi lúc này hẳn cũng lo lắng thay cho tôi. Họ sẽ nghĩ tôi đang chờ người thân bị nguy cấp. Nhưng không. Tôi chờ Du, người yêu nhỏ bé của tôi. Em không bị sao cả ngoài chút vấn đề ở chân. Sau tai nạn, em không thể chạy nhảy được nữa. Và, đôi chân ấy cố định em nằm trên giường bệnh kia. Nhưng em vẫn khỏe, em không có vấn đề gì cả. Và tôi vẫn chờ, vẫn yêu thương em hết mực.<br />
<br />
Chỉ cần còn được nhìn thấy em cười, còn nhìn thấy em vui…<br />
<br />
***<br />
<br />
- Anh Phong, em đi được rồi. Anh đứng yên đó, em sẽ tới bên anh. Đợi em…<br />
<br />
- Du giỏi lắm! Cố lên em!<br />
<br />
- Sắp tới nơi rồi, anh Phong đợi em…<br />
<br />
- …<br />
<br />
- Anh Phong!!!...<br />
<br />
Hình ảnh tôi khuỵu ngã. Vũng máu loang to dần. Tiếng còi xe cấp cứu inh ỏi. Tiếng em khóc nấc, tiếng xì xầm to nhỏ, tiếng y tá thúc giục:<br />
<br />
- Nhanh lên, nạn nhân mất nhiều máu quá!<br />
<br />
Chiếc xe trắng lao vút đi trong ráng chiều đỏ ửng. Màu đỏ của máu, của hoàng hôn lụi dần. Màu đỏ ám ảnh tâm trí tôi… Một màu đỏ đau thương…<br />
<br />
Tôi lại choàng tỉnh giữa cơn mê hoang hoải thứ hai. Lần này tôi sợ thật sự. Tôi chạy lao vào phía trong phòng để ôm chầm lấy Du.<br />
<br />
Nhưng…<br />
<br />
Một bóng trắng xuyên ngang qua người tôi…<br />
<br />
Thêm hai người đàn ông nữa xuyên qua người tôi…<br />
Có phải cô y tá vừa rồi đã lướt qua đây không? Cô ấy vào trong phòng của Du, cô ấy hốt hoảng, cô ấy cầm hồ sơ bệnh án… Bóng blouse trắng khuất sau góc tường vàng.<br />
<br />
Có phải hai người đàn ông ấy vừa đi vừa nói chuyện với nhau về một vụ tai nạn nào đó không? Hai người bọn họ cầm trên tay hoa quả vào thăm bệnh nhân thì phải…<br />
<br />
Tôi nhận ra mình như không tồn tại.<br />
<br />
Ai đó nhìn thấy tôi không?<br />
<br />
Em có nhìn thấy tôi không?<br />
<br />
Những hạt bụi vờn bắt nhau giữa luồng ánh sáng. Tấm thân tôi cũng là vô số những hạt bụi đang bay…<br />
<br />
Hình hài của tôi, đã tan biến mất rồi…<br />
<br />
***<br />
<br />
Trong phòng bệnh, Du ngồi tựa vào vai một cậu bạn trạc tuổi. Em khóc, bàn tay bất lực đặt hờ nơi đầu gối được phủ lớp chăn màu trắng. Mắt em nhòe nước và giọng lạc đi.<br />
<br />
- Anh Phong thật sự đã không còn bên em nữa hả anh?<br />
<br />
- …<br />
<br />
- Tại sao lại thế? Có phải vì anh ấy lao ra cứu em khi chiếc xe taxi phóng vượt qua không?<br />
<br />
- …<br />
<br />
- Em nhớ anh ấy nhiều quá! Làm sao đây. Em ghét em, ghét cái đứa vô dụng là em cứ tồn tại…<br />
<br />
Du rõ ràng là đang nhìn về hướng tôi đứng – nơi có chiếc chong chóng quay đều trong gió. Nhưng em đã không còn nhận ra tôi nữa rồi. Là em đã không thể nhìn thấy một hình hài vô thực. Chỉ có tình yêu của tôi, hơi thở của tôi, nhịp sống của tôi vảng vất quanh em…<br />
<br />
Cậu trai trẻ lấy tay gạt đi nước mắt lã chã trên khuôn mặt em, an ủi bằng một ánh mắt buồn. Cậu khuyên em nằm xuống nghỉ, cậu sẽ ra ngoài mua cháo cho em. Khi Du thẫn thờ gật đầu thì cậu kéo chăn cao lên đắp ngang ngực em rồi mới yên tâm bước đi. Trong phòng, chỉ còn tôi và em…<br />
<br />
- Du à, mạnh mẽ lên em! Anh ở đây, ở đây này… rất gần em thôi…<br />
<br />
- Anh Phong…<br />
<br />
- Đừng khóc. Gạt đi nước mắt đau thương và hãy mạnh mẽ lên em. Em cần phải sống tự tin và kiêu hãnh như trước đây em đã từng… Để bố mẹ em nguôi ngoai niềm bất hạnh này, để bạn bè em không đau xót thêm nhiều nữa. Cũng là, để anh yên tâm trở thành ngọn gió dừng chân bên em, mãi mãi…<br />
<br />
- Anh Phong, đừng làm em sợ… Tỉnh lại đi anh, em xin anh đấy…<br />
<br />
Lời thì thầm của tôi như lời của gió, thoảng qua bên tóc em, hôn lên mắt môi em rồi nhẹ nhàng đến bên xoa lấy bờ vai nhỏ đang run lên khẽ nấc. Em chìm vào cơn ác mộng. Quá khứ ơi, xin đừng giày vò em mãi thế. Bờ môi em tím tái, cố sức lắm mới không bật thành tiếng thét lớn.<br />
<br />
Tôi xót xa ôm lấy Du nhỏ bé vào lòng. Trong bàn tay hư vô, trong nhịp thở hư vô, em có ấm lòng hơn được chút nào không em?<br />
<br />
Sáu tháng sau…<br />
<br />
Du ra khỏi viện. Em khỏe hơn nhiều rồi. Dõi theo bước tiến triển của em mà tôi thấy yên lòng. Dù rằng em vẫn chưa thể đi múa trở lại, nhưng ít ra cũng có thể tự đứng và đi trên đôi chân của mình. Cậu bạn ấy đã cùng em vượt qua khó khăn trước mắt. Khi trời trở gió, cậu ấy khoác vào người em tấm áo mỏng. Không đủ ấm để tránh đi từng đợt gió lùa, nhưng đủ để thắp ấm áp lên trong em bằng sự quan tâm dịu nhẹ. Khi kỉ niệm ùa về, cảm xúc trong em òa vỡ, cậu ấy là người hứng chịu giọt nước mắt em rơi. Khi em chông chênh giữa niềm tin và tuyệt vọng, cậu ấy đưa tay ra và kéo em dậy, vực em lên khi em tưởng chừng như gục ngã.<br />
<br />
Tôi lấy làm chạnh lòng… Nhưng tôi biết, cậu ấy là một nửa của em… Cậu bạn ấy là người tốt đấy Du ơi! Đã đôi lần, tôi ích kỷ, dùng sức mạnh của một bóng ma mà trút oán hờn lên người cậu. Tôi hất đổ cốc nước nóng trên bàn để tay cậu bỏng rát. Tôi gom mưa và gió thốc để đoạn đường từ nhà cậu đến nhà em thêm dài, thêm nặng nhọc. Tôi, thậm chí còn đẩy cậu ra khi cậu đứng gần bên em, toan ôm lấy em vào lòng… Tôi đã ích kỷ vậy đấy. Cho đến khi, nhìn thấy giọt nước nơi khóe mắt cậu rơi. Em khước từ tình cảm của cậu ấy. Vì điều gì vậy em?<br />
<br />
Chiếc nhẫn vẫn còn đeo trên ngón tay áp út, em vẫn thường nhìn vào đó để mỉm cười…<br />
<br />
- Du à, quên đi quá khứ được không em?<br />
<br />
- Em không thể.<br />
<br />
- Anh sẽ chờ. Chỉ cần em cho anh cơ hội để chờ đợi. Nhất định…<br />
<br />
- Em sẽ không bao giờ quên anh Phong. Đừng bắt em quên đi anh ấy. Anh ích kỷ lắm! - Em òa khóc. Du nhỏ bé của tôi lại yếu đuối rồi. Tôi xót xa khi trong đáy mắt cậu ánh lên những niềm tủi thân cực độ. Tôi biết, cậu không ích kỷ. Chỉ có tôi là kẻ ích kỷ mà thôi…<br />
<br />
- Anh không bắt em phải quên đi Phong. Chỉ là muốn em quên đi quá khứ ấy thôi. Dù em còn bóng hình Phong, anh vẫn chấp nhận…<br />
<br />
Niềm kiêu hãnh của cậu trai trẻ vì em mà không còn tồn tại. Cậu ấy chấp nhận đứng ở vị trí sau tôi… Tôi không còn lý do gì để giữ em mãi cho riêng mình nữa. Tôi không nắm giữ được em thì cũng phải tìm cách giải thoát con tim em thôi. Tôi đặt niềm tin hạnh phúc của em vào tay cậu ấy…<br />
<br />
***<br />
<br />
Bên khung cửa sổ, những vòng quay chong chóng hùa theo làn gió mát. Trăng ngà ngà chếnh choáng say, đậu bên cạnh những vòm mây bạc. Cậu đặt vào mắt em một miền tha thiết yêu thương. Em thôi thút thít, đôi mắt tròn nhìn lại cậu…<br />
<br />
Một cơn gió nhỏ chợt đùa nghịch, thổi thốc vào hai người trẻ bên khung cửa sổ. Du co người vì lạnh, em nép vào cậu ấy như một phản xạ tự nhiên. Cũng tự nhiên thôi, cậu ấy ôm em vào lòng che chở. Và tôi, một cơn gió thoáng qua biết mỉm cười…<br />
<br />
“Du à, hãy để anh làm ngọn gió dừng chân bên em… mãi mãi…”:loaloa:</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=98">Tình Yêu-Tình Bạn</category>
			<dc:creator>prince99</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38938</guid>
		</item>
		<item>
			<title>tam biet nhe,tinh yeu cua toi!</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38937&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 11:35:26 GMT</pubDate>
			<description>Tôi sẽ nhớ mãi về em - người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả. 
Tôi gặp lại em rất tình cờ nhưng cũng có thể coi là duyên phận...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Tôi sẽ nhớ mãi về em - người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả.<br />
Tôi gặp lại em rất tình cờ nhưng cũng có thể coi là duyên phận chăng? Giữa lòng Thủ đô nhộn nhịp và tấp nập này tôi đã gặp em – người con gái Sài Gòn nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng vô cùng đáng yêu. Gặp lại em sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, câu đầu tiên em hỏi tôi:<br />
<br />
 - “Em có thể xin anh một ngày yêu em không?”<br />
<br />
- “Nghĩa... nghĩa là sao?”  - Tôi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn em và hỏi em.<br />
<br />
- “Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Ngốc ạ!” – Em nói.<br />
<br />
- Tôi đáp bằng giọng thản nhiên: “Em cứ đùa hoài!”<br />
<br />
- “Em không biết nói đùa bao giờ” – vẻ mặt em rất nghiêm nghị.<br />
<br />
Đó là những lời đầu tiên khi tôi gặp em. Hà Nội một ngày cuối năm rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây!<br />
<br />
- “Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé!” – Em thản nhiên hỏi tôi.<br />
<br />
- Tôi đáp lại bằng giọng miễn cưỡng: “Ừ ừ...!!”<br />
<br />
- “Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ” – Em nũng nịu.<br />
<br />
- “Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy!” - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.<br />
<br />
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá! Một cô bé Sài Gòn với cái giọng nhẹ nhàng hơi pha trộn Hà Nội, nhõng nhẽo và vô cùng dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu được thôi.<br />
<br />
Tôi nhớ cô ấy đã nói với tôi là ngày kia cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì vào ngày cuối cùng khi hai người chia tay nhỉ? Dù chỉ là một vở kịch nhưng tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất...<br />
<br />
Sáng hôm sau... Reng! Reng! Reng! – Tiếng điện thoại reo lên. Ở bên kia đầu giây, một cô gái có giọng nói nhẹ nhàng vang lên:<br />
<br />
- “Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé!”<br />
<br />
- Tôi đáp lại trong cơn ngái ngủ: “Vâng vâng, anh biết rồi ạ...”<br />
<br />
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà &quot;nàng người yêu bé nhỏ&quot; đã giận dỗi thế rồi kia đấy...<br />
<br />
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi vội đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Vì em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa nhưng lúc nào trông thấy tôi mặc áo sơ mi em cũng reo lên khe khẽ tỏ vẻ rất thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà lòng rất đỗi hạnh phúc. Bầu trời trong xanh làm nền cho những đám mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...<br />
<br />
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...<br />
<br />
Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, &quot;Anh lại bê bối thế này nữa à?&quot;, nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và... chải tóc cho tôi. Thề có trời cao là lúc đó tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt nhìn em. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi...<br />
<br />
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo: “Thế mới là anh - người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón”. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được nữa...<br />
<br />
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời  cuối mùa đông hơi se lạnh nhưng đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt, đạp gà như em mong muốn. Em ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan xua đi hơi lạnh của mùa đông... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi:<br />
<br />
- “Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?”<br />
<br />
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.<br />
<br />
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất. Bất thình lình có một tiếng quát lớn làm tôi giật mình:<br />
<br />
 - “Anh kia, ai cho chụp hình tôi vậy hả?” - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.<br />
<br />
 - “Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.” – Tôi đáp rất thản nhiên.<br />
<br />
 - “Bé nào mà bé? Tui…tui... lớn rồi đó (rõ ràng em vẫn đang mặc áo dài mà). Anh chụp hình là phải xin phép nghe không!”<br />
<br />
 - “Ơ…, ơ… anh xin lỗi.....” – Tôi đáp.<br />
<br />
 - Cô bé nhí nhảnh nhìn tôi cười và nói: “Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn là phải dắt đi ăn chè!”<br />
<br />
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm... để có tiền đưa tụi em đi ăn chè.<br />
<br />
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết làm thế nào được khi ta vẫn là hai con người ở quá xa lạ... Tạm biệt Sài Gòn! Tạm biệt em, em nhé!<br />
<br />
Sân bay Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức lại cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý gì đến xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn Sài Gòn lần cuối... Bất chợt nhìn thấy em, tôi lung túng!<br />
<br />
Em vội nói: “Ai cho anh đi mà không nói với tôi một tiếng?”<br />
<br />
 - Tôi không đáp mà vội hỏi: “Sao em biết?”<br />
<br />
 - Em đáp và vội nhét vào tay tôi một tờ giấy: “Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này! Thôi, tạm biệt anh nhé!”<br />
<br />
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... &quot;Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN...&quot;<br />
<br />
 Đang theo đuổi dòng suy nghĩ của quá khứ, bất giác em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi:<br />
<br />
 - “Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không?”<br />
<br />
 - Tôi đáp cụt ngủn: “Một tháng!”<br />
<br />
 - “Vì sao lâu thế?” – Em vội hỏi<br />
<br />
 - “Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...??”<br />
<br />
  - “Ngốc lắm đấy nhé...” – Em trách tôi bằng giọng nhẹ nhàng.<br />
<br />
 - Tôi vội vàng thanh minh: “Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?”<br />
<br />
 - “Ừ, tốt lắm....”<br />
Đột nhiên em khóc!!! Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Em nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....<br />
<br />
 - “Vì sao thế....” - tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời...<br />
<br />
Trời đông lạnh lắm!!!<br />
<br />
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn để lại, em đã ra đi... Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn &quot;Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé&quot;... rồi lại &quot;Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi&quot;...<br />
<br />
Em làm tôi đau tim quá!<br />
<br />
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...<br />
<br />
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu sinh ra có dành để cho nhau không? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, vội đến rồi cũng vội ra đi...<br />
<br />
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu &quot;Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...&quot;. Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau...<br />
<br />
Bíp bíp, có tin nhắn của em!<br />
<br />
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu: &quot;Anh hãy quên em đi!&quot;<br />
<br />
Làm sao tôi quên được? Không cần suy nghĩ và đã không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...<br />
<br />
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ...<br />
<br />
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi và nói...<br />
<br />
- “Anh đi đi!!”<br />
<br />
- Tôi hỏi ân cần: “Sao thế em?”<br />
<br />
- Em đáo trong đau khổ: “Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?”<br />
<br />
- “Anh chỉ muốn biết vì sao thôi... em hãy giải thích cho anh hiểu....” - Tôi nói trong tiếng nấc.<br />
<br />
- Em cười nhạt và đáp: “Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...”<br />
<br />
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...<br />
<br />
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên &quot;Anh về đi, người yêu tôi đây&quot;!<br />
<br />
Thôi, thế là... hết!!!<br />
<br />
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ... Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...<br />
<br />
Thật là một thằng ngốc như em vẫn mắng ấy. Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc...<br />
<br />
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi...<br />
<br />
Tôi trở về Hà Nội trong nỗi đau đớn và thất vọng. Nhưng rồi tôi nhận được một cuộc điện thoại: <br />
<br />
- Alô!<br />
<br />
- Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam<br />
<br />
- Anh là ai??<br />
<br />
- Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?<br />
<br />
- Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.<br />
<br />
- Em gái tôi tên... Ngọc Châu.<br />
<br />
Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng không kịp nữa rồi. Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...<br />
<br />
 “Ngày tháng năm....<br />
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số điện thoại cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?<br />
<br />
Ngày tháng năm....<br />
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không?<br />
<br />
Ngày tháng năm....<br />
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?<br />
<br />
Ngày tháng năm....<br />
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...<br />
<br />
Tất cả chỉ vì... một căn bệnh không thể chữa khỏi...<br />
<br />
Ngày tháng năm...<br />
Anh đến tìm! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên &quot;Người yêu tôi đây!&quot;.<br />
<br />
Cả một đời, em chỉ yêu có một người là anh thôi....”<br />
<br />
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ...<br />
<br />
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.<br />
<br />
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...<br />
<br />
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời...<br />
<br />
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy. Tất cả như một định mệnh, định mệnh không cho chúng ta bên nhau… cũng bởi vì tôi quá nhút nhát không dám nói lời yêu với em để giờ đây chỉ còn mình tôi với chiếc khăn mau tro buồn. Thật buồn!<br />
<br />
Tôi sẽ nhớ mãi về em-người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả, về sự nhút nhát của tôi. Tạm biệt… tạm biệt em nhé - người con gái dễ thương!:thevang::helpme:</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=28">Truyện ngắn</category>
			<dc:creator>prince99</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38937</guid>
		</item>
		<item>
			<title>♥Yêu 1 Play girl♥</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38936&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 06:10:49 GMT</pubDate>
			<description>Buzz!! 
 
Quân : Gì thế con hâm? 
 
Trang : Mày làm người yêu tao nhé thằng chó. 
 
Quân : Hôm nay mày uống thuốc tâm thần chưa? :s Sao tự dưng ẩm I...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Buzz!!<br />
<br />
Quân : Gì thế con hâm?<br />
<br />
Trang : Mày làm người yêu tao nhé thằng chó.<br />
<br />
Quân : Hôm nay mày uống thuốc tâm thần chưa? :s Sao tự dưng ẩm I xê thế <br />
<br />
Trang : Tâm thần cái ** mày <br />
<br />
Quân : **** cái thằng bố mày, ** yêu đương rì cả. Play girl như mày, tao xoắn kiểu lừa tình lắm. Mà bao giờ mày mới chịu gọi tao là anh. Kém tao 2 tuổi mà xấc vl<br />
<br />
Trang : Tao xấc mày khó chịu à <br />
<br />
Quân : *** khó chịu nhưng ngứa *** vl <br />
<br />
Trang : Khi nào mày yêu tao thì tao gọi mày là anh. Đm ngứa thì gãi đi. Chờ tao chạy sang nhà mày ngãi cho mày à <br />
<br />
Quân : *** đùa đâu, mày nói thật lòng à? :s:s<br />
<br />
Trang : Mày tin à <br />
<br />
Quân : Biết ngay mà, *** bao giờ tao tin mày đâu con chó ạ <br />
<br />
Trang : Sao mày không thể yêu tao?<br />
<br />
Quân sững người, đang bắn dở trận CF cá tiền cùng mấy đứa bạn, chợt Trang buzz, Quân out luôn, chấp nhận thua chứ chẳng bao giờ Quân để Trang pm mà không reply lại lâu quá 5 phút. Nhưng hôm nay, Trang lạ lắm, tự dưng nói linh tinh.<br />
<br />
Trang kém Quân 2 tuổi, cô nàng là tiểu thư con nhà giàu, nhưng hết sức đua đòi, nói cách khác, Trang biết chơi và chịu chơi. Quân biết nó trong 1 lần đi ăn cưới thằng Chủ Fam Au của nó ở Sài Gòn, nó và Trang đều là người Hà Nội. Quân đường hoàng xin phép bố mẹ nghỉ học để vào Nam ăn cưới, còn Trang thì bỏ nhà đi cùng với 1 đứa bạn bằng tuổi nó. Trang với Quân giống nhau ở chỗ, chịu chơi và chẳng bao giờ tính toán bạn bè. Trang có người yêu là 1 cao thủ trong Au, nhờ đám cưới đó mà nó gặp mặt người yêu ảo mà hơn 1 năm trời nói chuyện. Quân cũng biết sơ qua tên này, hắn hơn Quân 4 tuổi, tức là hơn Trang tận 6 tuổi . Trang không phải là rất xinh, nhưng xinh sắc xảo, nói chuyện có duyên, khiến những người đến trước đám cưới 1 hôm như Quân và mấy thằng chiến hữu chết mê mệt. Ai Trang cũng nói chuyện thân mật, gọi anh rất dễ nghe, nhưng……..<br />
<br />
Tên bạn sắp cưới sắp xếp cho mấy ông khách từ Bắc ở lại 1 nhà nghỉ gần chỗ tổ chức đám cưới. Trang và cô bạn ở cùng 1 phòng, Trang cẩn thận đến mức người yêu đến chơi cũng rủ ra ngoài hành lang chung đứng. Quân chỉ thoáng để ý Trang không phải vì Trang thế này, thế nọ, mà vì Trang là người yêu của Trung. Quân có nghe nói tên Trung này rất hám gái Mà thôi, Quân bỏ qua suy nghĩ về Trang, vì yêu ai, là việc của Trang. Mà chắc gì, Trang đã là “ Gái Zin ”<br />
<br />
Nửa đêm, Quân bật dậy. Giấc mơ ngày Trúc ra đi hiện về, ám ảnh khiến nó không thể ngủ được. Quân ra hành lang, lấy bao thuốc trong túi, nhưng quên mất bật lửa trong phòng. Đang định quay về thì thấy đóm thuốc lập lòe ở hành lang, Quân mạnh dạn bước đến :<br />
<br />
- Xin lỗi, ông mồi lửa cho tôi được không?<br />
<br />
Người đó quay lại, Quân sững người, hóa ra, đấy là Trang. Trang mỉm cười, giật lấy điếu thuốc trên tay Quân, dí vào đầu thuốc của nó. Thế là, ở hành lang, lập lòe 2 đốm thuốc.<br />
<br />
- Em không ngủ à?<br />
<br />
- Em gọi anh là mày, tao nhé!!<br />
<br />
- ( Đúng là loại giả tạo Chả tỏ vẻ ngoan hiền lâu được ) Quân nghĩ trong đầu rồi mỉm cười, nụ cười có gì đó giễu cợt:<br />
<br />
- Làm gái ngoan cả ngày khó chịu à, tùy thôi.<br />
<br />
- Không phải tao giả tạo đâu, mà là, với mày, tao muốn thế này thôi.!<br />
<br />
Quân ngạc nhiên. Trang đã thay đổi cách xưng hô ngay khi Quân đồng ý, nhưng nghe có vẻ làm 2 đứa thân thiết với nhau hơn :<br />
<br />
- Tại sao lại thế? – Quân vẫn chưa thích ứng được với cách xưng hô đấy.<br />
<br />
- Thì thích thế, mày không ngủ à?<br />
<br />
- Không ngủ được, thế, không ngủ à? – Quân vẫn nói trống không<br />
<br />
- Này, nghe nói mày là tay chơi có tiếng ở Hà thành mà, chẳng lẽ, chưa xưng mày tao với đứa con gái nào à? Sao gượng gạo thế?<br />
<br />
Câu nói của Trang khiến Quân tự ái, Trang nghĩ nó sợ bọn con gái ư?<br />
<br />
- Nhiều rồi, thế mày…bỏ nhà đi suốt ngày thế à?<br />
<br />
- Tốt hơn rồi đấy, không, đây là lần đầu tiên, tao thích thế. Thử thay đổi và phá cách <br />
<br />
- Con gái mà phá cách nhiều quá, chúng nó khinh cho *****.<br />
<br />
Chợt, Quân đỏ mặt, Quân cứ tưởng Trang là bạn thân của mình, nên buột miệng buông lời tục tĩu, cô gái này lạ quá, sao lại khiến Quân cảm thấy gần gũi thế này cơ chứ!<br />
<br />
- Thế mày là trai ngoan à? Tao chơi bời nhưng tao cũng biết giữ chừng mực, ông bà già tin tưởng, nên tao bỏ nhà đi, ông bà già k đi tìm, vì tìm, có mà đến mùa quít năm 2999 cũng không tìm được <br />
<br />
- Thế nào là giữ chừng mực???<br />
<br />
Quân thắc mắc, chẳng lẽ fake her life ư?<br />
<br />
- Hô hô, thế mày nghĩ tao mất với thằng Trung rồi à, hay là, với thằng nào trước đấy.<br />
<br />
Quân giật mình, im lặng.<br />
<br />
- Không, tao là gái ngoan đấy Chúng nó gọi tao là ***, phạch, điếm, **, vì nghĩ gái muốn có tiền gái phải chơi Nhưng tao có tiền rồi, tao chẳng việc gì phải làm cái việc nằm ngửa dạng háng ra xin tiền bọn đàn ông <br />
<br />
- Nghe ghê qá đấy, thôi, đi ngủ đi. Tao vào đây, sương xuống rồi đấy.<br />
<br />
Quân dụi điếu thuốc lên hành lang, cời áo khoác rồi khoác lên người Trang, lạnh lùng bỏ vào phòng. Trước khi đi, Quân nghe thấy loáng thoáng, tiếng Trang khẽ nói : - Cảm ơn anh!!<br />
<br />
Đám cưới của tên Chủ Fam diễn ra vui hết mức vì sự hiện diện của khá nhiều nhân vật nổi tiếng trong thế giới ảo, thêm vào lại có cả “dân chơi Hà thành” bỏ nhà đi để dự lễ. Trang hôm nay rất xinh, đến nỗi nổi bật hơn cả cô dâu với vai trò phù dâu. Được giới thiệu là “vợ” của tay cơ Trung event, Trang phải đi tiếp rượu, nó uống khá nhiều. Quân cũng bị đám nữ vây lại, hỏi thăm, làm quen, mời rượu, nhưng tí rượu vang nhỏ nhoi ấy làm sao khiến Quân say được. Nhưng Trang thì mặt đã ửng hồng, chân đi loạng choạng, miệng cứ chúc rồi lại nốc rượu vào. Đến khi Trang bước đến bàn Quân, đưa ly rượu lên, Quân bèn giật lấy, uống hết trong 1 hơi, nhìn Trang bực tức :<br />
<br />
- Mày điên à, say con m ẹ nó rồi!<br />
<br />
- Kệ tao, hôm nay vui mà, phải say chứ <br />
<br />
- S ư t ổ, cưới người ta chứ cưới mày đâu mà cần mày không say không vui?? Chào mọi người đi, tao đưa mày về nghỉ.<br />
<br />
- Không cần đâu, để chồng đưa vợ về – Trung chen ngang cuộc nói chuyện của Trang và Quân, Trang không nói gì, cứ cười cười, mặc kệ Trung đang cố hết sức dìu nó đi. Quân đứng dậy, kéo Trang lại, bế xốc lên rồi đặt lên lưng Trung, nó cởi áo khoác ra, khoác lên Trang, vì khi cõng, chiếc áo co lên, nên dễ để lộ hàng. Trung không nói gì, im lặng, cõng Trang ra ngoài.<br />
<br />
- Này, sao cô không đi cùng cái Trang? – Quân tiến đến đứa bạn đi cùng Trang, cô nàng cười khẩy, cô nàng xinh, hơn Trang rất nhiều, nhưng chẳng duyên bằng Trang:<br />
<br />
- Vợ chồng chúng nó, về hú hí với nhau, đi theo để làm kì đà à?<br />
<br />
- Thế nếu chúng ta như thế, chẳng nhẽ lại để chúng nó tranh phòng? – Quân hỏi đểu cô bạn đó, cô ta tên là Ly, Ly đứng dậy, chào cô dâu chú rể, rồi đi cùng Quân ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa nhà hàng, Ly lẩm bẩm :<br />
<br />
- Yêu rồi thì nói m ẹ ra, bày đặt vl<br />
<br />
Quân nghe thấy, nhưng bỏ ngoài tai, nghĩ sao cũng được. Quân chẳng quan tâm, vì tự dưng cảm thấy, mình cần có trách nhiệm với Trang, vì Quân là bạn của Trang.<br />
<br />
- Trung, mở cửa phòng cho em.<br />
<br />
Ly đập cửa, 1 lát , cánh cửa phòng mở ra, Trung đang mặc áo, còn Trang thì đang nằm đắp chăn trên giường, Quân xông vào, đẩy mạnh Trung khiến cậu ta mất thăng bằng, Quân kéo chăn của Trang ra, Trang chỉ mặc trên người chiếc quần bên trong, còn bộ ngực và quần áo đã bị lột sạch. Quân tức giận, túm cổ Trung, đấm liên tục, Trung cũng ngà ngà rượu, buông lời **** rủa Quân, nhưng bất lực không đánh trả được Quân, vì nó quá khỏe. Ly không nói gì, tiến đến, kéo chăn lại cho Trang, rồi nhặt quần áo dưới đất lên.<br />
<br />
- Vứt thằng chó đấy ra nhà nghỉ đi Quân.<br />
<br />
Quân ngạc nhiên trước câu nói của Ly, nhưng cũng dừng lại, miệng Trung đã rách khá lớn ở mép, gò má đỏ rực vì rượu và vì bị đánh, Quân túm cổ lôi Trung xuống cổng nhà nghỉ và đẩy mạnh Trung, khiến hắn ta ngã nhoài ra đường<br />
<br />
- Đừng để tao gặp mày lần nữa!<br />
<br />
- Thằng chó, cứ chờ đấy. –Trung loạng choạng bước dậy, bắt xe ôm gần nhà nghỉ ra về. Quân vội chạy lên phòng, Ly đang sắp xếp quần áo:<br />
<br />
- Cô đang làm gì vậy?<br />
<br />
- Chuẩn bị quần áo cho 2 đứa, khi nào Trang tỉnh rượu, bọn tôi bay về Hà nội.<br />
<br />
- Sao gấp thế, chẳng nhẽ tối nay bay luôn?<br />
<br />
- Thế a tưởng tôi ngu à, ở đây để thằng Trung kéo bạn nó đến phá tan nhà nghỉ à. Nói cho anh biết, anh phải nhớ là, hổ báo nơi không phải đất của mình, chỉ thiệt cho mình thôi.<br />
<br />
- Cô nghĩ tôi sợ thằng chó đó sao?<br />
<br />
- Tôi không lo cho anh. Tôi sợ thằng Trung tưởng anh yêu cái Trang, rồi lại liên lụy đến nó thôi. A phải bay cùng tôi, cái Trang, chắc chưa tỉnh ngay được.<br />
<br />
- Được rồi!<br />
<br />
Quân về phòng, gọi điện cho đứa bạn đi cùng, dặn bọn nó về ngay để bay về gấp.<br />
<br />
*) 9h tối. Quân, Ly, Trang và bạn của Quân đã yên vị trên máy bay, Ly bắt Quân vào trong ngồi cạnh Trang để chăm sóc cho Trang.<br />
<br />
- Sao cô cứ tạo cơ hội cho tôi với Trang vậy?<br />
<br />
- Anh có thể chăm sóc nó.<br />
<br />
- Dở hơi, tôi chỉ là quan tâm vì là bạn thôi, chứ 1 play girl, tôi không có ý định quan hệ tình cảm.<br />
<br />
- Với 1 play girl như cái Trang, thích là nhích, nhưng nhích xong thì biến.<br />
<br />
- Trang qua tay bao nhiêu thằng con trai rồi?<br />
<br />
- Cứ là play girl thì sẽ như người ta nói sao? Anh nhầm rồi, với nó, tình yêu và tình dục, khác nhau. Tình dục thì không yêu, còn 1 khi đã yêu, khi nào chết vì nhau, thì hãy nói đến chuyện tình dục.<br />
<br />
- Nhưng đâu có đảm bảo được cô ta chưa qua tay ai vì lời nói của cô.<br />
<br />
- Thử khác biết!!!<br />
<br />
Đó chính là, hoàn cảnh Trang và Quân biết nhau. Sau chuyến đi đấy, Quân và Trang thường ntin, chat yh và đi chơi cùng nhau. Nhưng lần nào gặp là 2 đứa cũng cãi nhau chí chóe. Từ khi chơi thân với Trang, lạ 1 điều, Quân chằng đồng ý hay cưa cẩm em nào cả. Có lẽ, chuyện nghĩ ra kế để Trang phải chịu thua khi cãi nhau, đã chiếm hết thời gian của nó rồi. Tức là tương đương với việc : 24h I think about you <br />
<br />
Yh của Quân im lìm, Trang thở dài, cái tình cảm che dấu có lẽ, đã không chịu nằm yên rồi, ngày nào cũng ngọ nguậy, bây giờ thì ương bướng lộ hẳn ra. Trang sign out yh, rồi gọi điện cho Ly :<br />
<br />
- Tao tỏ tình rồi!<br />
<br />
- Như thế nào? Nó trả lời sao?<br />
<br />
- Im lìm. Haizz. Thì là: mày làm ny tao nhé thằng chó.<br />
<br />
- Bố con điên, nói thế thì cụ mày cũng phải bật nắp dậy mà ạ mày.<br />
<br />
- Thế giờ thì sao? Ngọt ngào tao không quen.<br />
<br />
- Nếu thế thì, chờ đi!<br />
<br />
Ly đột ngột cúp máy. Có lẽ, đã đến lúc, để Trang tự tìm thấy tình yêu của mình rồi. Tối nay, Trang không đến Club, nó đến 1 quán café, khá nổi tiếng ở trung tâm Hà nội. Đi 1 mình, Trang gọi 1 café đá, rồi ngồi vào góc khuất, lật lại những kí ức có Quân.<br />
<br />
Cánh cửa quán café mở ra, Quân bước vào, Trang mừng rỡ, định cất tiếng gọi Quân, nhưng vừa mở cửa ra, Quân đã quay lại, nắm tay 1 cô gái, dắt cô ta vào ngồi bàn đối diện với Trang. Nhưng dám chắc, Quân không nhìn thấy Trang, vì bàn đã bị khuất đi. Trang cười nhạt nhẽo, lấy điện thoại gọi cho Quân :<br />
<br />
- Alo! Tiếng Quân vang lên trong điện thoại, và cả quán café.<br />
<br />
- Mày đang ở đâu thế, đang nói chuyện im lìm là sao?<br />
<br />
- Tao đang đi chơi. Không thích out thì im lìm chứ sao!<br />
<br />
- Đi chơi với người yêu à – Câu nói của Trang, khiến Quân giật mình.<br />
<br />
- Thế hóa ra đây là câu trả lời của mày à? – Trang tiếp tục nói, nó đứng dậy, tiến đến trước mặt Quân. Trang run rẩy, tháo chiếc nhẫn ở ngón trỏ, đặt lên bàn :<br />
<br />
- Chỉ có người yêu nhau, mới đeo nhẫn đôi thôi. Tặng lại cho người yêu mày.<br />
<br />
Trang nhanh chóng tính tiền rồi bỏ ra ngoài. Chẳng có cơn mưa to đau khổ, hay cái níu tay ấm áp, hoắc giọt nước mắt đắng cay như trong phim, truyện mà nó hay được đọc. Chỉ có dòng người tấp nập, vô cảm. Người cười, người nói, người hét, người im lặng, người cau có…. Trang không thích khóc, không thích bỏ chạy mù quáng, nó đi bình tĩnh, Trang không có tư cách để khóc, vì khóc chỉ khi Quân là người yêu nó, đau khổ khi Quân phản bội nó. Nhưng, Quân chỉ là bạn, đơn thuần chỉ là bạn. Vì thế, nó phải vui chứ! Trang lại đi xe đến Club, đám bạn và tiếng nhạc ồn ào, như xáo trộn cảm xúc của nó. 1 lúc sau, Quân cũng đến, và theo sau là cô gái đó.<br />
<br />
- Đây là câu trả lời mà mày nhận được à? – Ly uống chút rượu rồi hỏi Trang, Trang mỉm cười, khẽ gật đầu, Ly ngồi im. Giữa vũ trường sôi động, lại có sự im lặng giữa Trang, Ly, Quân và cô gái trẻ đó đáng sợ như vậy.<br />
<br />
- 11h30 rồi, mày đưa em kia về đi.<br />
<br />
Trang mở lời, sau 15 phút im lặng.<br />
<br />
Quân lúng túng, rồi vội vã đứng dậy, đưa cô gái kia ra ngoài. 5 phút sau, Quân quay lại :<br />
<br />
- Sao không đưa nó về!<br />
<br />
- Nó đi taxi về rồi.<br />
<br />
- Người yêu mà thế à? Mày phải đưa nó về chứ.<br />
<br />
- Tao chả ham hố, về rồi lại nghe mấy câu vớ vẩn. Nhạt !<br />
<br />
- Làm sao mà vớ vẩn bằng mấy câu tao nói với mày lúc chiều, thôi quên đi, tao không muốn del quan hệ tốt đẹp này.<br />
<br />
Như không chịu nổi, Quân kéo Trang ra ngoài, bàn tay Quân xiết chặt cổ tay Trang đến nỗi lúc Trang giằng ra, cổ tay đã hằn lên những vết đỏ:<br />
<br />
- Đ.c.m mày điên à?<br />
<br />
- Ừ, anh đang điên đây!<br />
<br />
Quân ôm chầm lấy Trang, Trang vùng vẫy, nhưng vô ích, nó không kháng cự vì trái tim nó đang nằm yên trong lòng Quân:<br />
<br />
- Em yêu anh từ bao giờ? – Quân vẫn ôm Trang, thì thầm vào tai nó.<br />
<br />
- Thế cứ bảo làm ny là yêu à, mày điên rồi.<br />
<br />
Quân im lặng, rồi khẽ đẩy Trang ra:<br />
<br />
- Chính vì thế, nên anh mới cho em thấy câu trả lời tối nay. Em vui chứ Vì đùa giỡn anh vui rồi.<br />
<br />
- Ai đùa giỡn, điên à?<br />
<br />
- Thôi **** đi, tình yêu của em, chỉ là trò chơi, còn tình yêu của tôi, là cả cuộc sống. E làm sao mà hiểu được chứ.<br />
<br />
Trang im lặng, cúi đầu. Quân chán nản quay đi.<br />
<br />
- Đừng bao giờ bước đi vì chán nản em, em hiểu được tình yêu của anh, từ ngay cái ngày, anh tống cổ thằng chó đó đi.<br />
<br />
Trang mạnh mẽ thừa nhận, ừ, cô yêu Quân, từ lúc đó, nhưng vì sợ mất đi cái style của mình, Trang đã giấu nó dưới tình bạn thân đến mức đặc biệt. Quân xoáy sâu ánh mắt vào đôi mắt của Trang, ánh mắt hy vọng :<br />
<br />
- Với 1 play girl như em, tôi tin vào đâu đây.<br />
<br />
Trang sững người. Hóa ra, từ trước đến nay, Quân chỉ luôn coi Trang, là 1 Play girl.<br />
<br />
Im lặng, im lặng, và rồi….<br />
<br />
- Vậy thì, xin lỗi vì 1 con play girl đã yêu anh. Chúc anh tìm được tình yêu mà anh cảm thấy, người đó xứng đáng yêu anh.<br />
<br />
Trang quay vào, lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng dắt xe về, Quân giữ tay lái xe của Trang, lắp bắp :<br />
<br />
- Anh…thật sự…anh không có…ý đó!<br />
<br />
- Đã quá rõ ràng rồi còn gì.<br />
<br />
Trang hất mạnh tay Quân, và rồi, cô vụt đi, như cái bóng, trong màn sương lạnh giá.<br />
<br />
Trang không onl yh, không mở điện thoại, đúng hơn, nó đã biến mất. Vẫn sống, vẫn đi học, nhưng không la cà đến club, không chơi bời.<br />
<br />
2 tháng sau cái lần cuối cùng gặp Quân ở Club, Trang như thay đổi. Đến bố mẹ cô sung sướng đến phát điên, vì thành tích học tập của con gái cưng, tự dưng vượt trội hẳn lên, đến nỗi giữ TOP trong trường. Ngoan ngoãn đến mức khó tin.<br />
<br />
- 2 tháng nay, mày như con điên ý.<br />
<br />
Ly vứt cái cặp lên giường, nằm dài ra :<br />
<br />
- Điên tí, thử cảm giác gái ngoan.<br />
<br />
- Vui không?<br />
<br />
- Đáng sống hơn trước kia.<br />
<br />
- Mà mày không liên lạc với thằng Quân à, mấy lần nó gọi cho tao, hỏi mày đấy. Tao k cho nó số mày, vì sợ mày không thích. Nhưng mà *** yêu thì thôi, cần đếch gì phải xa lạ với nhau thế.<br />
<br />
- Tao nghĩ, nó mới là người xa lạ, mà chắc, nó cũng chả muốn, chơi với mấy đứa play girl như tao vs mày đâu.<br />
<br />
Ly im lặng, chắc, Ly đã tìm hiểu được nguyên nhân.<br />
<br />
- Hôm nay là sinh nhật thằng Quân đấy.<br />
<br />
- Tao biết.<br />
<br />
- Mày đi không?<br />
<br />
- Đi chứ, play girl mà, bỏ qua cuộc chơi nào được <br />
<br />
Trang cười, nụ cười cay đắng.<br />
<br />
- Happy birth day mày.<br />
<br />
Trang bước vào Club, đặt túi quà lên bàn, Quân lặng người, sau 2 tháng, gặp lại Trang, dường như, Trang hiền hơn, và dịu dàng hơn.<br />
<br />
- Cảm ơn!<br />
<br />
Ngồi bên cạnh Quân vẫn là cô gái đó, chà, yêu nhau lâu nhỉ, cũng phải thôi, gái ngoan thì dễ gì mà tán được, đâu phải thằng nào cũng dám bỏ thời gian để cưa cẩm gái ngoan, và đầu tư nhiệt tình. Trang ngồi xuống, cái Ly cất xe ở ngoài xong, bước vào :<br />
<br />
- Chúc mừng sinh nhật anh <br />
<br />
- Quà đâu – Quân cố nói đùa, mong không khí vui nhộn hơn chút :<br />
<br />
- Ái chà, đâu rồi nhỉ? Thôi chết, em để quên ở quán rồi.<br />
<br />
- Vậy thì ra lấy đi!<br />
<br />
- Nhưng có tiền người ta mới cho lấy.<br />
<br />
Cả đám cười ầm lên, cô gái đó cũng cười, nụ cười giả tạo, Trang cho là thế. Còn Trang, chỉ khẽ hé môi.<br />
<br />
- Anh này, tuy đã tặng quà, nhưng em vẫn muốn tặng anh thêm 1 món quà nữa. – Cô gái đó- tên Trúc, lên tiếng, đám bạn chỗ đó ồ lên, Trang cũng thoáng ngạc nhiên. Quân đưa ánh mắt tò mò nhìn Trúc:<br />
<br />
- 28 này, e sẽ biểu diễn trong đêm nhạc văn hóa 54 dân tộc ở nhà Văn hóa hữu nghị Việt – Xô đấy!<br />
<br />
- Ồ!!!! Quân và đám bạn Quân ngạc nhiên hết sức, Trang và Ly đưa mắt nhìn nhau, chẳng có gì là lạ cả. Nhưng ánh mắt Quân như tràn đầy hạnh phúc, Quân ôm chặt Trúc, khiến Trang hơi khó chịu :<br />
<br />
- Thật không em. Cuối cùng, em cũng vượt qua được rồi.!<br />
<br />
Đám bạn Quân vỗ tay rào rào, Trang chẳng hiểu cái gì hết, nó đứng dậy, bước đi. Quân kéo tay nó lại:<br />
<br />
- Đi đâu vậy, mày không chúc mừng người yêu tao à?<br />
<br />
- Đm mày điên à, quà sinh nhật mày chứ tao *** đâu, chúc cái gì. À…., chúc em biểu diễn thành công nhé!<br />
<br />
Trang cười rạng rỡ, Quân hơi đau lòng, nhưng cũng miễn cưỡng gật đầu.<br />
<br />
- Giờ mày bỏ tay tao ra được chưa?<br />
<br />
- Mày đi đâu thế. Sinh nhật tao mà mày định bỏ đi thế à?<br />
<br />
- Hừ…nên nhớ, tao là 1 Play girl, tao không bỏ 1 cuộc vui nào đâu. Tao ra nhảy thôi, chứ ở đây, *** có ai ôm, ngứa mắt lắm <br />
<br />
Ly đứng dậy, rồi 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7….thằng bạn Quân cũng đứng dậy ra sàn nhảy, đơn giản, họ muốn tạo không gian riêng cho Quân và Trúc.<br />
<br />
- Này, chị hôm nay lại nhảy hăng thế – Linh, 1 đứa “ em xã hội ” của Trang tiến đến gần, vừa nhảy vừa hỏi, Trang rất quí Linh, vì tính nó rất thằng thắn, tuy là “ gái chơi ” đúng nghĩa, nhưng Linh có cái tôi rất cao.<br />
<br />
- Thì sinh nhật thằng Quân mà, nhảy cho nó xem. Hahaa….<br />
<br />
Trang chỉ vào bàn chỗ Quân đang ngồi, vừa cười vừa nhảy.<br />
<br />
- Ủa, kia chẳng phải là con Trúc hay sao?<br />
<br />
Trang quay lại, Linh biết người yêu của Quân ư?<br />
<br />
- Mày biết nó à?<br />
<br />
- Cái con bẩn bựa đấy, biết nó đúng là nhục cả mặt. Đm có thai với thằng Khang “ngựa”, bố mẹ nó biết, đuổi ra khỏi nhà, thằng Khang đưa nó về nhà. Con đấy phá thai, ở cùng thằng Khang, thế mà cái bản tính ** của nó *** chịu nằm im, hôm thằng Khang đi Thanh Hóa ăn cưới chị họ, nó dám dẫn trai về nhà thằng Khang, Fang nhau trên cái giường mà thằng Khang vs nó đã từng làm thế <br />
<br />
- Mày nói cái gì cơ? – Trang giật mình, Ly cũng dừng lại, không nhảy nữa. Sau 3 giây chết đứng, Trang quay về bàn Quân, vẻ mặt tức giật. Trang kéo Trúc đứng dậy:<br />
<br />
- Hóa ra, mày là gái làng chơi à?<br />
<br />
Quân giật mình trước hành động và lời nói của Trang, Quân hất mạnh tay Trang khỏi tay Trúc, quát lớn :<br />
<br />
- Mày nói cái gì vậy con điên này.<br />
<br />
- Đm mày yêu phải ****** rồi.<br />
<br />
Trang gào ầm lên, Quân run rẩy quay nhìn Trúc, Trúc sững người. Lắp bắp :<br />
<br />
- Chị…chị nói gì vậy?...em, em không hiểu!<br />
<br />
- Còn giả nai à, Linh, có phải con tró này không?<br />
<br />
Trang kéo Linh lại, chỉ thằng mặt Trúc, Linh gật đầu:<br />
<br />
- Đúng rồi, mày là người yêu thằng Khang “ngựa” mà, sao lại ôm anh Quân. À mà, mày phá thai rồi, sợ cái *** rì nhỉ?<br />
<br />
Trang cấu tay Linh, ra hiệu không nên nói quá. Linh biết ý, im lặng. Quân bóp chặt 2 bờ vai Trúc:<br />
<br />
- Có phải thật không?<br />
<br />
- Anh!!!Không phải. Chắc chị ý nhìn nhầm người rồi. Chị à….- Trúc quay sang Linh, thần người : - Chị ơi, em mới về nước được 2 tháng rưỡi mà, có phải, chị nhìn nhầm người rồi không????<br />
<br />
Quân quay sang Linh, ánh mắt hi vọng:<br />
<br />
- Mày điên à, mắt tao sáng lắm, nhìn mặt mấy *******, Còn sáng hơn, thế đây có phải ảnh mày chụp với thằng Khang trên mạng không?<br />
<br />
Linh giơ điện thoại ra, cho Quân và Trúc xem hình. Đúng là Trúc, và cái thằng được gọi là Khang “ngựa”. Quân ngồi phịch xuống ghế. Trúc khóc ròng, ngồi xuống ôm chặt Quân :<br />
<br />
- Anh, anh phải tin em, em không phải loại con gái đó. Em sang Đức mới về nước, anh cũng biết mà. Không phải đâu.<br />
<br />
Quân đẩy mạnh Trúc ra, khiến Trúc ngã nhoài xuống đất, đám bạn Quân đang nhảy, thấy Trúc ngã, vội chạy lại. Trúc tóm chặt lấy chân Quân:<br />
<br />
- Anh, tất cả không phải sự thật. Là bịa đặt!<br />
<br />
Quân bỏ ra ngoài, Trúc đuổi theo, đám bạn Quân vây lấy Trang, lo lắng hỏi sự việc.<br />
<br />
*) Tại nhà Wc nữ Night Club:<br />
<br />
- Linh, tôi có chuyện cần nói với cô!- Trúc bước vào, lúc Linh đang trang điểm lại.<br />
<br />
- Sao, mày định làm gì. Bị lật mặt rồi, quay sang trả thù tao à?<br />
<br />
- Tôi đâu phải người như thế. Có phải, ai đó đã xui cô làm phải không?<br />
<br />
- Mày thông minh đấy, chà, có muốn biết không? – Linh cất đồ trang điểm vào ví, mỉm cười tiến đến gần Trúc, Linh càng tiến, Trúc càng lùi lại, đến khi Trúc đã sát vào cửa ra vào của nhà Wc.<br />
<br />
- Dù gì cũng đã over hết rồi, nói cho mày nghe nhé ! M phải biết là, chỉ có chị Trang, mới xứng với anh Quân thôi. Vì ngứa mắt m , nên chị ý đã tin tưởng, giao cho tao nhiệm vụ này đấy.<br />
<br />
Vừa dứt lời, Trúc cười lớn:<br />
<br />
- Cảm ơn cô, đã chứng minh, tôi trong sạch! – Trúc mở cửa, Quân đã đứng ngoài từ lúc nào, Quân ôm chầm lấy Trúc, miệng lẩm bẩm:<br />
<br />
- Xin lỗi em, anh xin lỗi em nhiều lắm. Anh không ngờ Trang lại là con người như thế, anh phải làm rõ chuyện này mới được. – Quân chạy ra bên ngoài.<br />
<br />
Lúc này, chỉ còn Trúc và Linh:<br />
<br />
- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó<br />
<br />
Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.<br />
<br />
- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one. – Linh cười lớn, bỏ ra ngoài.<br />
<br />
Hóa ra, tất cả là kế hoạch của Trúc.<br />
<br />
Trang, Ly và nhóm bạn chuẩn bị ra về, thấy Quân vội vã chạy ra, Trang lo lắng hỏi:<br />
<br />
- Mày bình tĩnh được chưa?<br />
<br />
- Đm, hóa ra, tao chơi nhầm bạn rồi. Mày *** phải chơi trò thuê người để dựng lên chuyện vu oan cho Trúc, từ bây giờ, mày đừng bao giờ, xuất hiện trước mặt tao nữa!! Tao *** muốn nhìn thấy con người mày. CON **!!!<br />
<br />
Quân chỉ thằng mặt Trang, **** to, Trang mở to mắt, nhìn Quân. Trang đứng hình sau 3 giây. Rồi bất ngờ cười, cười hả hê, sung sướng:<br />
<br />
- Tao chẳng bao giờ phải dựng chuyện. Mày tin người yêu mày, tao chẳng trách. Tao cũng không muốn làm phiền mày nhiều nên 2 tháng qua tao đã không gặp mày. Nhưng….mày đã chấm dứt tất cả, những kỉ niệm, tình cảm, cảm xúc giữa tao và mày bằng 2 từ CON **.. Tao không hiểu mày nói tao thuê ai, vu oan ai. Nhưng nếu mày muốn, tao sẽ biến mất, cút khỏi cuộc sống của mày.<br />
<br />
Trang chua xót nói, giọt nước mắt của Trang lăn dài. Nó bỏ chạy ra ngoài, Ly bỏ chạy theo. Mấy thằng bạn của Quân lắc đầu :<br />
<br />
- Dù không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng, mày tin nhầm người rồi. Con Trang, không bao giờ thấp hèn đến thế đâu – Mạnh, 1 đứa bạn thân của Quân, vỗ vai Quân rồi bỏ ra ngoài cùng Ly và Trang. Đám bạn kia cũng bỏ đi theo Mạnh.<br />
<br />
Chỉ còn Quân, Quân ngồi xuống, uống cạn ly rượu trước mặt, nước mắt miễn cưỡng chảy ra :<br />
<br />
- Tao cũng đâu có muốn thế. Tao muốn tin lắm chứ.! – Tiếng Quân nhỏ bé vang lên vô vọng giữa tiếng nhạc ồn ào.<br />
<br />
*) 1 tháng sau<br />
<br />
Từ sau lần đó, quả thật, Trang lại 1 lần nữa, biến mất khỏi cuộc sống của Quân. Bọn bạn Quân cũng không thường đi chơi cùng Quân nếu có mặt Trúc, Quân chẳng hiểu tại sao? Trang là người sai, Trúc đúng cơ mà. Sao mọi việc, cứ như, Quân là người sai hoàn toàn….<br />
<br />
Quân ngồi giết thời gian ở quán café, chỉ còn 4 tiếng nữa, Trúc sẽ biểu diễn. Ước mơ bỏ dở 2 năm trời của Trúc, cuối cùng cũng được thực hiện :<br />
<br />
- Thoải mái nhỉ! – Ly xuất hiện, phá vỡ không gian của Quân.<br />
<br />
- Đến đây làm gì? – Quân tỏ ra lạnh nhạt với Ly.<br />
<br />
- Tình cờ thôi!<br />
<br />
- Vậy sang bàn khác ngồi đi.<br />
<br />
- Ơ thế ngồi đây, anh khó chịu à? Anh với Trúc, yêu nhau bao lâu rồi?<br />
<br />
- 9 tháng!<br />
<br />
- Cái quái gì đấy, 3 tháng trước, nó mới xuất hiện mà?<br />
<br />
- 2 năm trước, anh quen Trúc, và anh thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi trở thành người yêu, Trúc là người yêu lí tưởng. Được 6 tháng, 1 ngày, Trúc đột ngột bỏ anh và biến mất. Anh đã rất hận Trúc, và lao vào, lăng nhăng, trả thù lũ con gái bọn em. Nhưng, hóa ra, anh đã hiểu lầm. Trúc theo học múa, 1 lần trong lúc tan học, vô ý ngã cầu thang, khiến chân chấn thương khá nặng. Trúc phải sang Đức điều trị nếu muốn tiếp tục múa, không muốn anh chờ đợi vô vọng, Trúc im lặng ra đi. Và khi trở về, Trúc rất hối hận, và bảo anh quay lại, nếu chưa có người yêu. Và anh đồng ý!<br />
<br />
- À, hóa ra cái ngày cô ta bảo quay lại, là cái ngày cái Trang tỏ tình với anh hả?<br />
<br />
- Ừ – Quân hạ giọng.<br />
<br />
- Anh điên con mẹ nó rồi, anh còn yêu nó không? Từ khi quen con Trang, anh đã không còn yêu ai, lăng nhăng với ai, anh…..*** biết còn chất xám đọng lại trong đầu không nữa.<br />
<br />
- Em vẫn cái kiểu động đâu văng tục ở đấy nhỉ. Trang là Play girl, anh không thể và không yêu nổi.<br />
<br />
- Đm, Play girl, nó ăn chơi, hay đi bar, đánh nhau, đua xe, nhưng ít ra, nó cũng *** như con người yêu anh. Nó giữ giá, nó chưa từng qua tay thằng đàn ông nào! Anh biết chưa?<br />
<br />
- Thế nào là k như ny anh! Em nói năng cho cẩn thận đi. Trang, không thể nào bằng Trúc được đâu.<br />
<br />
- Đm, *** nói với loại bị ny tẩy não như anh nữa. 2 tiếng nữa, Trang sẽ sang Pháp. Anh biết chưa?<br />
<br />
- Sao lại sang Pháp, đi du lịch à, đang giữa năm học cơ mà!! – Quân ngạc nhiên.<br />
<br />
- Là du nhưng là “du học” chứ không phải “du lịch”. Và đây, tặng anh, toàn bộ sự thật!<br />
<br />
Ly đứng dậy, ném máy ghi âm và 1 bức ảnh lên bàn Quân, rồi bỏ đi. Quân sững người, sao tự dưng, đang yên lành, nhà không ở đi du học làm gì. À đâu, Quân quên mất, đâu còn yên lành nữa. Quân lật tấm ảnh lên, đó là bức ảnh Trúc chụp cùng 1 người con trai, hình như chụp trong nhà nghỉ. Quân giật mình, đánh rơi bức ảnh xuống bàn, bức ảnh úp xuống, để 1 dòng chữ mặt sau hiện lên. 1 đường link blog, bên dưới là dòng chữ của Ly : Blog của người yêu anh đấy!<br />
<br />
Quân vội vã cầm hết những thứ Ly đưa, thanh toán tiền và phi xe đến quán internet gần nhất. Link truy cập blog được điền vào, Quân bình tĩnh ấn enter, sau khi load 15 giây, 1 trang web mở ra. Toàn là ảnh của Trúc, có cả cái ảnh Trúc mới chụp hôm qua và khoe Quân khi Trúc mặc bộ quần áo mới. Bên dưới là rất nhiều ảnh của Trúc, và người con trai khác. Quân như không tin vào những bức ảnh, nhỡ là trò đùa của Ly, ghép ảnh vào thì sao? Quân chợt nhớ đến chiếc máy ghi âm Ly đưa, nó cắm tai nghe vào, và load mp đầu tiên. Mà đúng hơn, là mp duy nhất, dài 47 giây:<br />
<br />
““- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.<br />
<br />
- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one.””<br />
<br />
- Tiếng của Trúc và 1 người con gái khác. Quân chợt hiểu ra tất cả. Quân kéo xuống comment blog của Trúc, thấy comment của 1 người có nickname là “Trang 0”. Đó là biệt danh của Trang, Quân lặng lẽ đọc comment:<br />
<br />
“ Dù gì, Quân cũng chẳng yêu chị, nhưng, Quân lại rất yêu em, mong em suy nghĩ lại, nghĩ cho Quân và yêu Quân thật sự. Từ trước đến giờ, Quân rất coi thường, những đứa Play girl, và đặc biệt, cực kì khinh bỉ. Giống như việc Quân đã ghét và khinh bỉ chị. Vì thế, mong em, đừng thế nữa. Chị sẽ đi du học Pháp, chị sẽ quên Quân. Và sẽ luôn thật lòng chúc phúc cho 2 người.”<br />
<br />
Tất cả như 1 tiếng sét, đánh trúng vào người Quân. Khiến nó như tỉnh ra, tỉnh ra tất cả, không còn sống trong những lời nói dối và giả tạo của Trúc. Quân hổi hận, vì đã vội vàng kết tội Trang, vì đã mất bình tĩnh, nóng nảy đến mức, thốt ra 2 từ không đáng nói, mà Quân biết, 2 từ đó đã, đang, và sẽ làm tổn thương Trang rất nhiều.<br />
<br />
Còn 1 tiếng nữa để Quân sửa sai lỗi lầm. Bây giờ, trời mưa rồi, cơn mưa trong trận gió mùa đông bắc, lạnh đến tím cả da thịt. Quân dầm mưa, phi xe với tốc độ cao nhất ra sân bay. Đôi tay Quân giữ chặt tay lái, lòng Quân lạnh buốt, đau đến nỗi thắt cả lại.<br />
<br />
Đánh giá 1 con người, kết tội 1 người con gái, mà chính Quân, đã yêu rất sâu đậm, tha thiết. Trang nào biết chứ, Quân rất yêu Trang, nhưng vì Trang cứ luôn coi nhẹ người yêu, nên Quân không đủ can đảm, để yêu và bất lực trước tình yêu của Trang. Nhưng bây giờ, mặc kệ, Quân sẽ gạt bỏ tất cả, lòng tự trọng của 1 dân chơi, của 1 đại gia, Quân sẽ vứt bỏ, thậm chí là sẽ đốt rụi nó, để đổi lấy tình yêu. Nhưng, cái giá của tình yêu, là rất lớn……….<br />
<br />
*) 7 năm sau.<br />
<br />
Chiếc máy bay từ Pháp đến Việt Nam đáp xuống phi trường, 1 người phụ nữ quí phái bước ra, trước sự chào đón cả 1 đại diện tập đoàn Sông Đà:<br />
<br />
- Chào mừng Giám đốc về nước!!<br />
<br />
Băng rôn, bảng tên đỏ rực dòng chữ, chào mừng giám đốc về nước. Người phụ nữ đó, bỏ kính ra. 7 năm rồi, Trang đã thay đổi, vẫn đẹp như xưa, nhưng không còn quậy phá, ngang tàng nữa, mà đã thành người đáng kính trọng, với vẻ lạnh lùng đến cao quí. Mọi người gọi cô là Giám đốc Trần.<br />
<br />
- Chúng ta rời khỏi đây thôi, tôi không muốn ở lại đây lâu.<br />
<br />
Bà giám đốc Trần lạnh lùng bước vào trong xe, kí ức của 7 năm trước trở lại, bóp nghẹt trái tim bà.<br />
<br />
- Woa!! Trông già như bà mẹ dân chơi anh hùng rồi đấy! – Ly bước vào Club, nơi Giám đốc Trần lạnh lùng ngồi đó. Nhưng không phải những bộ quần áo công sở lịch sự, mà là bộ váy dài quyến rũ :<br />
<br />
- Nhà tạo mẫu Ly Phạm giống đầu đàn chó sói hoang quá rồi – Trang đáp lại, 2 đứa mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, Ly đã thực hiện được ước mơ, là nhà tạo mẫu cho công ty người mẫu NWG khá nổi tiếng. Cả 2 đứa Play girl của 7 năm trước, đã là người phụ nữ thành đạt ở tuổi 25.<br />
<br />
- Xin chào người đẹp ! – Mạnh, bạn thân của Quân bước vào chen ngang câu chuyện, Mạnh cũng đã là Trưởng phòng phát triển của 1 công ty nước ngoài đặt trụ sở ở Việt Nam. 7 năm không gặp, cũng như Trang và Ly, hắn ta, hết sức đàn ông.<br />
<br />
Ly và Trang đứng dậy, lịch sự bắt tay mạnh, rồi cả 3 cười ầm lên. Thói quen công việc của họ đã không còn phù hợp với nơi loạn lạc như thế này.<br />
<br />
- À, đây là Giám đốc của công ty mình, Phan Khánh, còn đây là Giám đốc quảng cáo tập đoàn sông Đà,Trang và nhà tạo mẫu của công ty NWG.<br />
<br />
Mạnh giới thiệu 1 người, Khánh bước vào, Trang và Ly giật mình, nhưng cũng lịch sự bắt tay chào hỏi Khánh trước khi thắc mắc với Mạnh :<br />
<br />
- Thế này là thế nào? – Trang lên tiếng.<br />
<br />
- Thế nào là thế nào, chỉ giống thôi, chứ không phải Quân đâu. – Mạnh thủng thẳng trả lời, Trang thất vọng nhìn Khánh. Khánh giống Quân quá, từ vóc dáng, đến góc cạnh khôn mặt, chỉ có chi tiết trên mặt là khác thôi. Khánh hơn Quân và Mạnh 1 tuổi( Mạnh nói thế), vì thế, trông Khánh rất già dặn.Đôi mắt Khánh cương quyết và lạnh hơn của Quân. Đã 7 năm rồi, Trang vẫn chưa quên được Quân, quên được hình bóng và tình yêu đấy.<br />
<br />
- Ngày mai, đã là 28 rồi! – Trang buồn bã nhắc đến, Ly, Mạnh nhìn nhau, cười gượng gạo. Đúng rồi, mai là 28 rồi. Khánh như không hiểu chuyện, bèn cất tiếng hỏi :<br />
<br />
- Mai sinh nhật ai hả? Hay có điều gì đặc biệt!<br />
<br />
- À, là ngày quan trọng, của bạn em, anh có muốn đến không? – Cái tật vô duyên của Mạnh 7 năm rồi, chẳng thay đổi tí nào. Khánh vui vẻ gật đầu. Trang im lặng, cũng nên giới thiệu cho Quân, 1 người giống Quân như thế này chứ. Vậy là, mai Trang sẽ được gặp Quân.<br />
<br />
*) Sáng hôm sau, Trang, Ly, Mạnh và Khánh đứng trước cửa nhà Quân. Trang và Ly mặc váy đen dịu dàng, còn Mạnh và Khánh với bộ vest đen trông thật lịch lãm. Trang nghẹn ngào gõ cửa nhà Quân, tiếng vang giữa tay người và tấm đá vang lên. Trang đặt bó hoa trước nhà của Quân. Ngôi nhà không cao, nhưng chắc Quân sống rất thoải mái. Giọt nước mắt lăn dài trên mặt Trang, cô vuốt ve di ảnh của Quân. Di ảnh chứa khuôn mặt người con trai 19 tuổi, rất đẹp. Trang lấy khăn giấy trong ví, cẩn thận lau từng dòng chữ dưới di ảnh. : “ Hoàng Khánh Quân – Mất ngày : 28.12.2004. Hưởng dương : 19 tuổi”.<br />
<br />
Quân đã ra đi trong cái ngày mưa ấy, cái ngày mưa mà Trang rời khỏi Việt Nam. Ngay trước cửa sân bay, vì tránh 1 chiếc xe đạp đi ngược chiều, Quân ngã xa và bị văng mạnh, đầu đập vào vỉa hè. Và, bác sĩ bảo, Quân đã ra đi. Sau 2 ngày cấp cứu, sau 2 ngày Trang khóc đến cạn nước mắt và gục trước cửa phòng cấp cứu. Trang gào thét như điên, đập phá mọi thứ khi bố mẹ Trang nhốt cô, không cho cô đi dự đám tang của Quân. Sau 3 tháng điên loạn, có 1 bưu phẩm, 1 bức thư,1 sợi dây chuyền và 1 chiếc nhẫn.<br />
<br />
“ Trang à, anh xin lỗi vì không được ở bên cạnh em, anh đã tỉnh lại, nhưng anh biết là, ông trời cho anh tỉnh lại, 1 chút thôi, để cố gắng viết cho em những dòng chữ này. E phải mạnh mẽ lên, đừng có trẻ con nữa nhé, thế giới này, e không thể tin ai ngoài bản thân. Nhớ đừng ăn bánh mì cua biển kẹp salat nhá, biết là bị dị ứng, mà đôi lúc thèm quá em toàn quên thôi. Đừng uống rượu nữa, dễ hại em lắm đấy. E sống thay cho anh nhé, hãy thành công thay cho cả anh nữa. E đã ước mơ được làm điều gì đó to lớn mà, anh cũng thế, nên thực hiện hộ anh đi nhé. Vòng cổ và chiếc nhẫn, coi như quà anh tặng trước cho em, mừng trước ngày em thành đạt. Điều cuối, anh muốn nói với em : 584-1314-520”<br />
<br />
Và người ta coi đó là, di chúc cuối cùng của Quân.<br />
<br />
Trang xót xa khi nhớ lại, cô nghẹn ngào nói trước mộ Quân :<br />
<br />
- Em không phải người thất hứa đâu nhé. Em đang sống hộ cho cả anh nữa đây, em trờ về gặp anh rồi này, anh chào em chưa. Người ta gọi em là Giám đốc Trần đấy. Oai nhể! Hì hì, mà anh có mắt thẩm mĩ đấy, chiếc nhẫn của anh, em dám cá, chẳng ai đeo đẹp bằng em đâu. Nhưng mà, rốt cuộc, anh ngang lắm. Chẳng chịu thừa nhận là anh yêu em gì cả. Nhưng không sao. Em sẽ đợi anh mà, đợi đến khi nào anh nói với em câu nói đấy, em sẽ lấy anh. Và lúc đấy, anh không chạy được đâu.<br />
<br />
Ly, Mạnh và Khánh im lặng. 7 năm rồi, Trang đã trưởng thành hơn, nhưng sự ra đi của Quân, như vết sẹo hằn trong trái tim Trang.<br />
<br />
- Những lúc trống vắng thấy cô đơn<br />
<br />
Anh mới nhận ra anh đã mất em thật rồi<br />
<br />
Còn không em ơi tháng ngày bao êm đềm<br />
<br />
Nhìn lại đây chỉ còn nước mắt rơi....<br />
<br />
Tại vì sao ngày xưa anh đã luôn dối em<br />
<br />
Chìm trong bao cuộc vui chôn sâu nơi bóng đêm<br />
<br />
Tại vì sao người không một câu trách than<br />
<br />
Để rồi quay vội đi tình yêu vỡ đôi<br />
<br />
Khánh chợt cất tiếng hát, khiến Trang, Ly và Mạnh ngạc nhiên, bài hát “Anh Xin Lỗi”, Trang ngừng khóc, im lặng lắng nghe. Khánh đẩy ánh mắt về đôi mắt Trang, ánh mắt hi vọng, mà Trang từng nhìn thấy ở Quân:<br />
<br />
- Nếu em là Quân, và Quân là em, Quân không muốn như bài hát này đâu. E mạnh mẽ lên nhé !!<br />
<br />
Trang mỉm cười, rất thanh thản. Trang đứng dậy, ôm chặt Ly và Mạnh, Ly và Mạnh rất ngạc nhiên khi Trang xúc động đến vậy. Trang bước đến cạnh Khánh :<br />
<br />
- Cho em hôn Quân nhé! – Khánh im lặng, Trang thơm nhẹ lên má Khánh, nước mắt Trang lại chảy dài. Trang thì thầm vào tai khánh :<br />
<br />
- Em thực hiện lời hứa rồi nhé, và bây giờ, em đi tìm anh để bắt anh nói yêu em đây, bắt anh rước em về đây.<br />
<br />
Trang gục ngã trước mộ Quân. Khánh lặng người, cả 3 người hoảng hốt, vội vàng bế Trang đưa đi bệnh viện. Khánh run rẩy trước phòng cấp cứu, Trang đã uống thuốc độc trước mộ Quân. Trang đã chọn con đường “chết” để đi tìm Quân.<br />
<br />
- Anh xin em, anh sai rồi, đừng đi Trang ơi, sao em ngốc thế chứ. Em nghe thấy giọng hát này mà em không nhận ra anh sao? Anh không thử thách em nữa đâu. Anh ngu quá, 7 năm cô đơn của anh, sao vẫn chưa khiến anh tin tưởng em cơ chứ. Em mà đi, làm sao, anh sống được đây.<br />
<br />
- Uống đi. Anh đừng khóc nữa…..QUÂN!!! – Ly giơ ly café trước mặt Khánh, Khánh run rẩy nhận lấy ly café, anh đau đớn nói khẽ :<br />
<br />
- Nhẽ ra, 7 năm trước, anh không nên biến mất như thế. Nhẽ ra, anh phải cùng Trang sang Pháp. Và nếu, anh xuất hiện sau 7 năm Trang về nước, trước mặt Trang, với Quân của ngày xưa, thì cô ấy, đâu có làm điều dại dột thế này!!<br />
<br />
- Anh điên 7 năm chưa đủ hay sao? Đừng có tự trách mình như thế. Thật sự, khi nghe Mạnh nói anh chính là Quân, em đã rất ngạc nhiên. Nhưng, em tin chắc, cái Trang không trách anh đâu. Vì anh chỉ muốn tốt cho cái Trang thôi mà.<br />
<br />
Im lặng….<br />
<br />
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, đặt bàn tay hi vọng lên vai Khánh, à không, Quân mới đúng :<br />
<br />
- Cháu đừng lo, cái Trang đã qua cơn nguy kịch, nó mạnh mẽ lắm mà. Nó là ai cơ chứ. Con gái của ông già này đấy!!<br />
<br />
Bác sĩ Trần – mỉm cười bước đi, chiếc giường bệnh được kéo ra khỏi phòng cấp cứu và đến phòng điều trị đặc biệt. Ly, Mạnh, và Quân đi theo. Trông Trang trong bộ đồ bệnh nhân, chẳng đẹp tí nào. Cũng may, Trang đã qua cơn nguy hiểm.<br />
<br />
2 ngày đầu tiên, phòng bệnh tràn ngập mùi hoa, hoa xếp chống cả lên ghế ở phòng đợi ngoài hành lang của phòng. Giám đốc bị tai nạn, nhân viên từ bé đến lớn, đến thăm. Lại thêm cái mồm ti tỉ duyên của thằng Mạnh oang oáng ở công ty là, vợ tương lai của Giám đốc nằm viện, thêm cả nhân viên của “Khánh” đến thăm, Trang đã hôn mê 2 ngày rồi, chưa tỉnh:<br />
<br />
- Tội nghiệp giám đốc thật, có cô vợ tương lai vừa xinh đẹp, giỏi giang, “sắp cưới” rồi lại gặp tai nạn ( Cái vụ sắp cưới trăm phần trăm là từ Mạnh mà ra)<br />
<br />
1 nhân viên nữ bước ra khỏi phòng bệnh, thở dài :<br />
<br />
- Nghe nói trước đây, giám đốc và vợ chưa cưới trải qua rất nhiều gian khổ mới đến được với nhau.<br />
<br />
- Nghe cứ như trong phim Hàn Quốc ý, nhưng mà cũng tiếc thật, cứ tưởng Giám đốc còn cô đơn, chúng ta sẽ có cơ hội. Haizzz<br />
<br />
Đám nhân viên của “Khánh” than thở.<br />
<br />
- Em nghe thấy gì không? Người ta ghen tị với em đấy. – Quân vừa nói vừa cất gọn quà của Trang vào 1 chỗ. – Mà khéo có khi, phải đặt thêm 1 cái phòng bệnh nữa, đề đựng quà thăm bệnh của em đấy. Tỉnh dậy mà xem, nhanh lên, em vẫn là người gây ra rắc rối như ngày nào.<br />
<br />
7 năm trời, Trang đã nói chuyện 1 mình, với Quân, và bây giờ, Quân đang trả qua cảm giác của cô. Trang từ từ mở mắt, đưa tay lên che mắt 1 cách mệt mỏi :<br />
<br />
- Anh vẫn ồn ào như trước nhỉ! – Cứ làm phiền người ốm thế này!<br />
<br />
Trang khẽ nói. Trang tỉnh dậy khiến Quân giật mình. Quân sung sướng, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, xiết chặt tay Trang :<br />
<br />
- E tỉnh dậy rồi, đồ ngốc này!<br />
<br />
- E có làm gì đâu mà ngốc.<br />
<br />
- Em đi tìm anh khi anh ở ngay trước mặt em, thì chả ngốc, thì sao!<br />
<br />
- Có người còn ngốc hơn, chơi trò chơi trốn tìm với 1 người ngốc, và mãi vẫn chưa trốn khỏi người ngốc đấy.<br />
<br />
- Thế em yêu phải cái người ngốc hơn em rồi nhé!<br />
<br />
- Ai yêu anh???<br />
<br />
- Lần sau, đừng như thế nữa nhé. Đừng rời xa anh nữa nhé! – Quân ôm chặt lấy Trang, thì thầm. Trang mìm cười hạnh phúc:<br />
<br />
- Anh có yêu em đâu, sao em phải ở bên cạnh anh cơ chứ!<br />
<br />
- Ai bảo không yêu nào.<br />
<br />
- 7 năm trước, trước cái giây phút bắt đầu lừa em, sao anh không nói anh yêu em cơ chứ!<br />
<br />
- Nói rồi mà, trong bức thư ấy!<br />
<br />
- Làm gì có!<br />
<br />
- Hóa ra em không biết 584-1314-520 là gì à?<br />
<br />
- Không!<br />
<br />
- Ngốc quá mà, ngốc lắm cơ. Cách nói lái dựa theo phát âm của Trung Quốc đấy : nghĩa là, anh xin thề, trọn đời, anh yêu em.<br />
<br />
- Anh thề rồi nhé. Giờ em tìm được anh rồi. Trò chơi trốn tìm kết thúc!<br />
<br />
Và 1 tình yêu thật sự thăng hoa, khi 2 người như 1 , hiểu và quan tâm cho nhau.</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=219">Khóa 2011-2014</category>
			<dc:creator>♥Yêu♥</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38936</guid>
		</item>
		<item>
			<title>co canh chuon nao tren vai em ko?</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38935&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 06:02:21 GMT</pubDate>
			<description>Yêu một người không nhất định là phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không? 
 
 
Thành...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Yêu một người không nhất định là phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?<br />
<br />
<br />
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.<br />
<br />
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.<br />
<br />
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.<br />
<br />
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.<br />
<br />
Co canh chuon nao tren vai em - Petalia.org<br />
<br />
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: &quot;Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?&quot; Chàng trai không chần chừ vội đáp: &quot;Con bằng lòng&quot;<br />
<br />
Thượng đế nói: &quot;Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?&quot; Không chần chừ chàng trai vội đáp: &quot;Con bằng lòng&quot;<br />
<br />
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!<br />
<br />
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.<br />
<br />
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.<br />
<br />
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.<br />
<br />
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.<br />
<br />
Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.<br />
<br />
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.<br />
<br />
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.<br />
<br />
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.<br />
<br />
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.<br />
<br />
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.<br />
<br />
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.<br />
<br />
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : &quot;Con bằng lòng!&quot;. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.<br />
<br />
Thượng đế hỏi: &quot;Con đã hối hận rồi sao?&quot; Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: &quot;Con không!&quot;<br />
<br />
Thượng đế hài lòng nói: &quot;Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!&quot;<br />
<br />
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: &quot; Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời...&quot;</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=98">Tình Yêu-Tình Bạn</category>
			<dc:creator>prince99</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38935</guid>
		</item>
		<item>
			<title>kul boy</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38934&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 06:00:54 GMT</pubDate>
			<description>Yêu một người không nhất định là phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không? 
 
 
Thành...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Yêu một người không nhất định là phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?<br />
<br />
<br />
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.<br />
<br />
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.<br />
<br />
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.<br />
<br />
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.<br />
<br />
Co canh chuon nao tren vai em - Petalia.org<br />
<br />
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: &quot;Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?&quot; Chàng trai không chần chừ vội đáp: &quot;Con bằng lòng&quot;<br />
<br />
Thượng đế nói: &quot;Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?&quot; Không chần chừ chàng trai vội đáp: &quot;Con bằng lòng&quot;<br />
<br />
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!<br />
<br />
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.<br />
<br />
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.<br />
<br />
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.<br />
<br />
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.<br />
<br />
Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.<br />
<br />
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.<br />
<br />
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.<br />
<br />
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.<br />
<br />
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.<br />
<br />
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.<br />
<br />
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.<br />
<br />
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : &quot;Con bằng lòng!&quot;. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.<br />
<br />
Thượng đế hỏi: &quot;Con đã hối hận rồi sao?&quot; Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: &quot;Con không!&quot;<br />
<br />
Thượng đế hài lòng nói: &quot;Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!&quot;<br />
<br />
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: &quot; Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời...&quot;:yeuthe:</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=92">Xóm Boy-Làng Girl</category>
			<dc:creator>prince99</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38934</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Ngọc Trinh đẹp rạng rỡ với hoa tiết hoa</title>
			<link>http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38933&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 05:50:21 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-1.jpg  
 
Image: http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-2.jpg  
 
Image:...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><a href="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-1.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-1.jpg" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<br />
<a href="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-2.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-2.jpg" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<br />
<a href="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-3.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-3.jpg" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<br />
<a href="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-4.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-4.jpg" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<br />
<a href="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-5.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hinh.trochoivui.com/upload/hinh2/ngoctrinh-5.jpg" border="0" alt="" onload="HSImageResizer.createOn(this);" /></a></div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://yenphong.com/forum/forumdisplay.php?f=80">Ảnh Girl Xinh</category>
			<dc:creator>bemai2011</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://yenphong.com/forum/showthread.php?t=38933</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>

